Chương 108: Sự tin tưởng của sói đầu đàn 5
Hơn hai giờ chiều, Vệ Lăng đến được nhà nhọ Tần. Trông thấy Vệ Lăng vội vàng đến, hai chị em trước tiên ngạc nhiên sau đó chính là vui sướng.
"Thanh Man, đi theo anh, anh cần em giúp đỡ.” Vệ Lăng cúi người xuống, ở bên tai Tần Thanh Man kể lại tình huống của nhà Tiểu Hắc để bàn giao công việc.
Trước việc Vệ Lăng mời mình đi đỡ đẻ cho sói, Tần Thanh Man chỉ kinh ngạc một giây rồi đi thu thập đồ đạc. Cô mặc dù không phải bác sĩ, cũng chưa xem đỡ đẻ bao giờ, nhưng cô có kiến thức tích lũy của tương lai.
Mười mấy phút sau, Tần Thanh Man cùng Vệ Lăng trượt tuyết đi rồi, để một mình Sở Sở ở lại trông nhà. Tất nhiên, nhà bọn họ còn có hai con ngỗng nữa, hai con ngỗng siêu cấp hung dữ ngang tàng.
Trượt tuyết không phải chỗ nào cũng có thể trượt qua, tuyết quá xốp hoặc là đoạn nào đường dốc thực sự không thể trượt được, cho nên ra khỏi đồn Kháo Sơn, Tần Thanh Man và Vệ Lăng liền dừng lại ở chân núi trước khi tiến vào.
Trước khi lên, bọn họ phải tìm ra được một con đường thích hợp thì mới có thể tiếp tục trượt tuyết được. Nhưng Vệ Lăng biết là không thể đợi được nữa. Sói đen có thể sinh bất cứ lúc nào, nếu không có ai bên cạnh chăm nom, thật sự có thể xảy ra chuyện, hai con sói non kia hình dạng rất lớn, lớn như vậy rất dễ dẫn đến tình trạng khó sinh.
Im lặng suy nghĩ mất mấy giây, Vệ Lăng đưa tay về phía Tần Thanh Man. Đối diện với bàn tay đưa đến của Vệ Lăng, Tần Thanh Man nghi hoặc trong lòng, trượt tuyết để đi phải dựa vào thể lực và kỹ xảo, nếu thật sự nắm hai tay với nhau, vậy đừng nghĩ sẽ di chuyển được.
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Tần Thanh Man vẫn tin tưởng đưa tay cho Vệ Lăng. Vệ Lăng không nghĩ tới Tần Thanh Man lại tin tưởng mình đến thế, hắn quyết định xong rồi, lòng cảm thấy ấm áp, vừa kéo người vừa nói: "
Anh mang em trượt.
" Ý của câu này chính là muốn Tần Thanh Man chuyển sang ván trượt tuyết của hắn.
"
Nhưng mà chỉ có thể cố định hai chân thôi.
" Tần Thanh Man hơi ngờ vực. Ván trượt tuyết dưới chân bọn họ không phải ván trượt đôi, nếu hai người muốn đứng trên cùng một ván trượt thì nhất định một người phải ôm chặt lấy người kia thì mới có thể cùng di chuyển được, nhưng mà nếu cứ đi như vậy, sẽ ảnh hưởng đến tốc độ.
Vệ Lăng nặng nề nhìn Tần Thanh Man, trong mắt vừa do dự, lại có chút thấp thỏm, nhưng cuối cùng sau khi nghĩ kỹ hắn vẫn hỏi: "
Thanh Man, em có tin tưởng anh không?"
Tin tưởng Vệ Lăng sao? Tần Thanh Man không chút do dự gật đầu, dựa vào trực giác, cô tin tưởng Vệ Lăng. Tần Thanh Man không một giây suy nghĩ liền gật đầu chính là khẳng định tuyệt đối dành cho Vệ Lăng, vì thế hắn cười rồi, người đàn ông bình thường trầm mặc ít nói cười lên có chút hồn nhiên của trẻ con, trong nháy mắt hấp dẫn ánh nhìn của Tần Thanh Man.
Theo câu "ôm chặt anh" của Vệ Lăng, Tần Thanh Man chân đi ván trượt dẫm lên ván trượt tuyết của Vệ Lăng, người cũng từ đằng sau ôm chặt lấy eo Vệ Lăng. Vừa ôm xong, Tần Thanh Man liền cảm nhận được gió. Gió mạnh vô cùng. Gió cũng không phải trong tự nhiên thổi tới, mà là do tốc độ lao lên của bọn họ quá nhanh đã phá vỡ đi sự tĩnh lặng trong không khí mà tạo thành.
Trước cái gió lạnh thấu xương, Tần Thanh Man theo bản năng giấu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền