ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 59: Đồng chí Tần, gả cho tôi đi 3

Lần đầu tiên, khi hắn gặp mặt Tần Thanh Man ở tiệm cơm quốc doanh trên thị trấn thì hắn đã biết cô không yếu đuối như vẻ ngoài của mình, quả nhiên, lần thứ hai gặp mặt trong núi, Tần Thanh Man bình tĩnh chạy trối chết đã khiến hắn bất ngờ.

Tần Thanh Man một mực nấu cơm trong phòng, xào rau. Ban đầu cô còn muốn hỏi Sở Sở ở nhà một mình có bị bắt nạt hay không, kết quả bảo thằng bé này đi đưa nước ấm cho người ta thôi mà đã không thấy bóng dáng rồi. Cô chỉ đành nấu xong thức ăn mới mở cửa sổ ra gọi vọng ra ngoài nhà bếp.

“Hai người đang thì thầm nhỏ to cái gì đấy, giặt xong chưa? Nhanh vào nhà đi, ăn cơm được rồi.”

“Vào ngay đây.”

Vệ Lăng chỉ giặt cái áo trong thấm mồ hôi, đã gần xong rồi. Vệ Lăng với Sở Sở thì thầm to nhỏ một hồi lâu nhìn nhau, sau đó vội vàng thu dọn đồ đạc. Sau khi đáp lại lời Tần Thanh Man thì Vệ Lăng vội vàng vắt khô quần áo trên tay rồi đậy nắp giếng, thuận tay cầm cái ấm đi theo Sở Sở vào phòng khách.

Vừa mới mở cửa vào, không khí ấm áp lập tức tấp vào mặt.

Còn có mùi thơm.

Tần Thanh Man đã nấu xong cơm, xào dưa chua với hoa tỏi non, lại xào rau giá, nấu canh củ cải, ba món mặn một canh. Tuy không có thịt nhưng vào thời tiết này ở Đông Bắc mà nói là đã xa xỉ lắm rồi, dù sao tuyết lớn phủ khắp núi nên rau rất quý hiếm.

“Đồng chí Vệ, điều kiện gia đình tôi có hạn, xin anh đừng để ý.”

Lúc Tần Thanh Man đối mặt với ân nhân cứu mạng chưa từng nói quá nhiều lời cảm ơn dư thừa, chỉ lấy ra thứ tốt nhất mình có thể lấy ra chiêu đã khách, dù là đồ ăn thường ngày vô cùng đơn giản nhưng những món này đều là tâm huyết của cô.

Mở nắp nồi ra, dầu hành tây thơm ngào ngạt cộng thêm nấm mật ong khiến hương vị càng thêm thơm ngon, mùi thơm lạ lùng xông thẳng vào mũi làm yết hầu của Vệ Lăng vô thức hơi trượt lên xuống.

“Cảm ơn.” Vệ Lăng phơi áo lên cạnh lò lửa rồi nhận chén cơm đã bới đầy của Tần Thanh Man, có chút không nỡ ăn.

Hạt cơm đã hút căng dầu mỡ óng ánh bóng loáng, tản ra ánh sáng mê người mờ nhạt, nấm mật ong cắt sợi xen lẫn bên trong cơm, mùi thơm của nấm mật ong được nấu chín hòa lẫn với mùi thơm ngát của hạt cơm, càng khiến chén cơm này tựa như là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.

“Đồng chí Vệ, nhân lúc cơm còn nóng ăn đi, đừng lo trong nồi còn nhiều lắm.”

Tần Thanh Man biết sức ăn cơm của Vệ Lăng nên cơm tối cô đã nấu nhiều gấp mấy lần ngày bình thường, chắc chắn đủ cho Vệ Lăng ăn no.

“Ừm.” Vệ Lăng bị đối xử khác biệt cũng không tức giận, mà và một đũa cơm vào miệng.

Đúng như hắn tưởng tương, cơm rất ngon.

Mỡ nhưng không ngấy, mùi hương thơm nức tràn khắp miệng, cứng mềm vừa phải, nếu cứng hay nhão đi một chút đều sẽ ảnh hưởng đến mùi vị. Chỉ một đũa cơm này đã cảm hóa được Vệ Lăng, khiến hắn cảm thấy mỹ mãn mà híp mắt.

Vệ Lăng rất thận trọng với những món ăn ngon và đẹp ở phủ Quốc Công, nhưng người được sinh ra và lớn lên ở đây như Sở Sở lại hoàn toàn khác.

Đứa bé từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn được món ngon nào đã sớm bất chấp tất cả vùi đầu vào ăn sạch cơm. Nếu không nhờ Tần Thanh Man hay gắp thức ăn cho cậu thì thằng bé

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip