Chương 60: Đồng chí Tần, gả cho tôi đi 4
Trong nhà ít người nên bát đũa cũng không dùng nhiều, trong lúc Tần Thanh Man với Vệ Lăng nói có vài câu thì đã rửa sạch bát đũa gác lên giá đỡ rồi. Thậm chí, Tần Thanh Man còn lấy nước ấm cho hai người rửa tay.
Xà phòng bám trên tay nhanh chóng được rửa sạch trong làn nước ấm, cũng giữ lại mùi hương thơm ngát của xà phòng trên tay.
Tần Thanh Man nghĩ đến cái mặt mo hèn mọn của gã Lưu Hòa Xương kia, liền cảm thấy bàn tay vừa cầm bức ảnh cũng trở nên bẩn thỉu.
Cô vội vàng đổ nước ra rửa tay lần nữa.
Sau khi rửa tay xong, cô nhìn Vệ Lăng.
Vệ Lăng cầm lấy khăn lau tay Tần Thanh Man đưa, sau đó lấy một tấm ảnh trong túi quần ra đưa cho cô.
Tần Thanh Man vừa thấy ảnh chụp, lập tức nhớ đến xuất xứ của cái tấm ảnh này.
Ảnh chụp không rõ nét, khoảng cách cũng khá xa khiến người xem không nhìn rõ, cũng không trách được Tần Thải Vân chỉ vừa quyến rũ Lưu Hòa Xương một chút gã đã cắn câu, bởi vì tấm ảnh này chỉ chụp được không đến một nửa dung mạo của Tần Thanh Man.
Tần Thanh Man cầm ảnh chụp, không chút do dự ném vào trong bếp lò.
Lúc Tần Thanh Man nói những câu này, ngọn lửa đã liếm láp tấm ảnh.
“Bức ảnh này là tôi chụp vào lúc vừa tốt nghiệp trung học xong, ban đầu dự định làm ảnh thẻ để thi cử nhưng kết quả lúc chụp ảnh, thợ chụp ảnh xảy ra chút vấn đề nên không chụp tốt, liền đưa cho tôi, tôi vẫn luôn kẹp nó trong sách. Lúc cha mẹ qua đời, trong nhà rối thành một nùi, có rất nhiều thứ không kiếm lại được nữa, không ngờ bức ảnh này lại bị người ta cố ý lấy đi làm chuyện xấu.”
Bức ảnh và người trong ảnh đều dần dần hóa thành tro tàn.
Đối với Tần Thanh Man mà nói, tấm ảnh này không có nhiều cảm xúc, bởi vì người trong hình không phải là cô, hơn nữa tấm ảnh này đã bị Lưu Hòa Xương giữ một đoạn thời gian rồi, cô chỉ cảm thấy vô cùng buồn nôn mà thôi.
Vệ Lăng không trả lời Tần Thanh Man ngay mà chỉ im lặng, im lặng đến khi tinh thần của Tần Thanh Man càng ngày càng căng thẳng, hắn mới nói: “Người đó là người thím cô sắp xếp xem mắt à?”
Tần Thanh Man nghe Vệ Lăng hỏi cũng không thấy bị xúc phạm mà ngược lại thoải mái thừa nhận: “Đúng vậy, gã đó là do mấy bà thím xấu xa của tôi sắp xếp xem mắt, cũng không loại tốt lành gì, thật khiến tôi cảm thấy buồn nôn.”
Trước đó Tần Thanh Man đã dám đá Lưu Hòa Xương trước mặt của Vệ Lăng, cô cũng không ý định giả vờ làm thục nữ nữa.
Dù sao, cô cũng chẳng phải thục nữ gì cho cam.
Dù lần đầu tiên hai người gặp nhau ở tiệm cơm quốc doanh chỉ là tình cờ, nhưng đúng là cũng vì lần gặp mặt đó mà đã hiểu rõ nhất định về thông tin của nhau.
Vệ Lăng cũng im lặng, tiến tới rửa tay lại, rửa xong hắn mới do dự hỏi:
"Có muốn tôi giặt luôn quần không?"
Hắn hỏi câu này là thực tình, bởi vì hắn có thể nhận ra Tần Thanh Man vô cùng ghét bỏ tất cả mọi thứ dính dáng đến Lưu Hòa Xương.
Rất không may, túi quần của hắn trước đó từng nhét tấm hình này.
Nghe Vệ Lăng hỏi, đổi thành Tần Thanh Man trầm mặc, gương mặt lập tức đỏ ửng lên.
Cô hơi nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi:
"Hôm nay anh về doanh trại à?"
Nếu như Vệ Lăng trở về thì hắn không cần phải giặt quần làm gì, nhưng nếu không về đương nhiên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền