Chương 84: Vả mặt bôm bốp, thật sảng khoái 3
Giải quyết xong mấy tên nhóc bắt nạt Sở Sở, Tần Thanh Man nhìn về phía Tiền Tương Dương, mặc dù vừa nãy cô giải quyết bọn Tần Kiến Minh, nhưng vẫn nhìn ra Tiền Tương Dương hình như có lời muốn nói, bất kể ông ấy muốn nói điều gì, hiện tại cô vẫn cần sự giúp đỡ của đối phương. Mấy người anh cả Chu đồng ý sang năm giúp cô xuất công, còn cần lập khế ước.
Tiền Tương Dương nhìn ánh mắt của Tần Thanh Man liền hiểu ý cô. Ông vốn dĩ đã không hài lòng với việc mấy người anh cả Chu đến đồn Kháo Sơn gây sự, lúc này nhìn thấy đám người anh cả Chu chịu thiệt thòi, trong lòng ông hài lòng lắm, xuất công là chuyện do hai bên tự nguyện, ông không cần thiết phải ngăn cản, liền đồng ý làm người chứng kiến.
Cùng lúc ấy, Sở Sở tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất nhanh trí, đã sớm chạy về nhà mang giấy bút ra rồi.
Tiền Tương Dương biết đọc, cũng biết viết, hiệp nghị liền do ông viết, rồi để Tần Thanh Man cùng mấy người anh cả Chu ký tên chấp thuận. Không đến năm phút sau, trong lòng Tần Thanh Man liền có thêm một tờ bằng chứng để đảm bảo sang năm không phải làm việc, tâm trạng cô vô cùng vui vẻ, đối nhóm người Chu Hồng Hà cũng thêm mấy phần kiên nhẫn.
Trong lúc mọi người đang bàn chuyện khế ước, Sở Sở nhận được sự cổ vũ từ Vệ Lăng, cậu bé đến gần mấy người anh họ và vung cây gậy trong tay lên. Vệ Lăng hiểu ý trong mắt của Sở Sở, khẽ gật đầu, đồng thời nhìn về cậu bé đầy cổ vũ. Sở Sở không đánh lên người bọn Tần Đức Phúc, mà đánh vào bàn tay. Đối với mấy người mặc thành quả bóng như Tần Đức Phúc, với sức của Sở Sở đánh lên người bọn họ chẳng khác gì gãi ngứa, lãng phí sức lực, còn không bằng đánh bàn tay, đánh bàn tay vừa khiến họ đau, vừa có thể làm bọn họ mất mặt.
Dưới cái nhìn chằm chằm của quần chúng, đám người Tần Đức Phúc bị một đứa bé năm tuổi đánh tay. Tính thương tổn không cao, nhưng tính vũ nhục cực mạnh. Mấy tên nhóc con nhà họ Tần lập tức xấu hổ đến cúi gằm mặt xuống, vô cùng khó xử. Bốn người, Sở Sở đánh mỗi người ba gậy liền không đánh nổi nữa, chỉ có thể chớp chớp mắt nhìn về Tần Thanh Man. Tần Thanh Man gật đầu khe khẽ. Sở Sở mới vui vẻ cầm lấy gậy chạy đến đứng vững bên cạnh Vệ Lăng.
Sau khi mọi việc xong xuôi, anh cả Chu xoa xoa ngón cái bị dính mực dấu, vẻ mặt thấp thỏm nhìn Tiền Tương Dương:
"Ngài chủ nhiệm ơi, chúng tôi có thể đi chưa?"
Tiền Tương Dương là chủ nhiệm trị an, quyền lực lớn vô cùng, cho nên tại lúc Tiền Tương Dương xuất hiện, bọn họ đều bị dọa mất mật rồi, bây giờ chỉ muốn mau chóng rời khỏi đồn Kháo Sơn, rời đến càng xa càng tốt.
"Mấy người tạm thời vẫn chưa thể đi."
Tiền Tương Dương uy nghiêm nhìn về đoàn người anh cả Chu.
Đám người anh cả Chu lập tức trợn tròn mắt. Tần Thanh Man cũng có chút bất ngờ khi Tiền Tương Dương không thả người, chẳng qua chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến cô, những cái cô muốn đều đã đạt được, những người cần trừng phạt cũng đã trừng phạt rồi, còn về phần mấy người Chu Hồng Hà, mấy bà ta hiện tại nằm trên giường, không xuống được giường chính là sự trừng phạt tốt nhất rồi.
"Ngài…. ngài chủ nhiệm, còn chuyện gì nữa sao?"
Anh cả Chu dáng người cao to nhìn Tiền Tương Dương suýt chút nữa thì phát khóc.
Tiền Tương Dương nhìn thấy người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền