Chương 85: Vả mặt bôm bốp, thật sảng khoái 4
Tiền Tương Dương hồi trẻ từng đi lính, đối với việc giám định vết tích rất am hiểu.
Tiền Tương Dương thấy mọi người dừng bàn luận rồi mới nói tiếp:
"Đêm qua không có tuyết rơi, tất cả dấu vết trên núi vẫn còn nguyên trên tuyết, dù là dấu vết con chim bay qua cũng vẫn lưu lại, buổi sáng hôm nay tôi dẫn người lên núi kiểm tra, vết tích Tần Thanh Man bị đẩy ngã vẫn còn rất rõ ràng, thời gian chắc chắn là ban ngày hôm qua."
"Chủ…. chủ nhiệm, Mỹ Na nói bọn họ vốn cách lợn rừng rất xa, không phải đường mà lợn rừng nhất định phải chạy qua, là Tần Thanh Man dẫn lợn rừng đến mới húc phải bọn họ."
Lưu Dung thấy thái độ của Tiền Tương Dương vẫn hoà ái, liền nói nhiều thêm một câu.
Tiền Tương Dương liếc nhìn Lưu Dung một cái, cũng không trách, nhưng lại đưa ra lời giải thích mà ông nhận định là chính xác.
"Tần Thanh Man là trượt ván trượt tuyết để chạy thoát, đối mặt với một con lợn rừng nặng hơn tạ rưỡi, ai có thể xác định mình nên chạy đi đâu, không nên chạy đi đâu, chỉ có thể chọn vị trí thích hợp nhất để ván trượt trượt qua được thôi."
Ý của lời này chính là Tần Thanh Man chạy về hướng Lý Mỹ Na lúc đó chỉ đơn thuần là do ván trượt tuyết.
Lưu Dung cũng hết lời để nói rồi, dù sao hôm qua bà ta cũng không lên núi.
Trong nhóm người có người suy đoán:
"Hay là do cây cối bị sâu bệnh, sản lượng giảm sút.”
Một người khác phản bác: "
Chắc là không phải đâu, hồi mùa hè lúc đi săn chồng tôi có đi qua mảnh rừng kia, theo anh ấy nói thì năm nay sẽ bội thu, lúc mùa thu chúng tôi cũng từng đi nhặt quả hạch, số lượng không ít, cây cũng không khô không héo, không giống như bị sâu bệnh."
"Vậy có thể là do đám sóc năm nào cũng bị trộm nên đổi chỗ giấu quả."
"Đúng vậy, tôi cũng đoán là như thế.
"
Nhìn thấy đám người không còn nói lời nào nữa, Tiền Tương Dương mới chốt lại, "
Dấu vết trên núi vẫn còn, ai có gì nghi ngờ đều có thể tự lên xem xét, sau ngày hôm nay, tôi hy vọng sẽ không phải nghe thêm bất cứ lời bàn luận không hay nào nữa."
"Chủ nhiệm, ngài đã tự mình dẫn người đi kiểm tra rồi, nhất định là đúng như lời ngài nói, chúng tôi tin tưởng ngài, ngài là chủ nhiệm trị an công bằng nhất của đại đội chúng ta.” Anh cả Chu nhanh chóng nịnh nọt Tiền Tương Dương, ông ta có chất vấn ai chứ cũng không dám chất vấn Tiền Tương Dương.
"Đúng vậy, chủ nhiệm, chúng tôi tin tưởng ngài, khẳng định sẽ không sai, chuyện ngày hôm qua nhất định là như vậy, chúng tôi cũng là bị em gái trong nhà lừa dối, không thì làm sao đến đây đòi lại công bằng."
Anh thứ hai của Diêu Xuân Anh cũng khôn hơn một chút.
Trên mặt Lưu Dung cũng đầy tươi cười:
"Chủ nhiệm, ngài tự mình kết án, nhất định sẽ không sai."
Thấy tất cả mọi người không ai có ý kiến nữa, Tiền Tương Dương mới nói ra ý nghĩ thực sự cửa mình:
"Mấy người cái gì cũng chưa làm rõ đã đến thôn chúng tôi gây sự, đây dĩ nhiên là do lỗi không suy xét thấu đáo của mấy người, nhưng kẻ đầu sỏ vẫn là mấy cô em gái của mấy người."
Tiền Tương Dương nói đến đây liền cau mày.
Lại nói tiếp: "Tục ngữ nói, lấy gà theo gà, mấy người Chu Hồng Hà đã gả đến đồn Kháo Sơn thì chính là người của đồn Kháo Sơn chúng tôi, bây giờ vì tính kế cháu gái mà đem cùi chỏ hướng ra ngoài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền