**Chương 86: Sự trừng phạt cuối cùng 1**
Ánh mắt Tần Thanh Man chuyển lên người Tần Hương với hai thím, trong đầu nhanh chóng xuất hiện cảnh mấy người kia đi theo Chu Hồng Hà tính kế nguyên chủ như thế nào, lại nghĩ đến những uất ức nguyên chủ từng phải chịu, hốc mắt cô ươn ướt. Những giọt nước mặt này vốn không phải ý của cô nhưng chắc chắn có liên quan đến nguyên chủ.
Thấy Tần Thanh Man không nói gì, cũng không tỏ thái độ gì, ba người Tần Hương với Lý Mỹ Na sốt ruột.
Bây giờ bọn họ cúi đầu không phải vì Tần Thanh Man mà là vì Tiền Tương Dương. Tiền Tương Dương đã lên tiếng bảo bọn họ ly hôn, có thể thấy được chủ nhiệm trị an thực sự rất tức giận, nếu không thì cũng không thể nói ra lời như vậy.
Thế là, chống gậy, ba người bất chấp không cần thể diện gì nữa, lại cúi đầu với Tần Thanh Man, nói: “Thanh Man, thím/cô biết lỗi rồi, cháu tha thứ cho thím/cô lần này đi, sau này thím/cô không dám nữa.”
Tần Thanh Man biết nên dừng lại đúng lúc, Tiền Tương Dương giúp cô thực ra là vì muốn chỉnh đốn lại nếp sống trong thôn chứ không hẳn là thật sự muốn có chuyện ly hôn xảy ra trong thôn.
“Hy vọng cô với các thím có thể nói lời giữ lời.”
Nghe vậy, Tần Hương vì muốn lấy được lòng tin của Tần Thanh Man mà đúng là sẵn sàng trả bất cứ giá nào, "Chắc chắn sẽ giữ lời. Thanh Man, cháu yên tâm, tiền, lương thực cô thiếu nợ nhà cháu, qua vụ mùa năm sau có thu hoạch cô sẽ trả lại hết.” Chủ động trả trông có vẻ rộng lượng tốt đẹp hơn là bị người ta đòi.
Lý Mỹ Na với Diêu Xuân Anh cũng phải kinh ngạc vì sự rộng lượng của Tần Hương, đầu óc nhanh chóng hoạt động, vội vàng cam kết, “Thanh Man, hai nhà bọn thím cũng thế, sang năm có thu hoạch sẽ trả, trả lại hết cho cháu. Còn nữa, củi năm sau của nhà cháu nhà hai thím sẽ bao hết, chặt cho cháu.”
Tần Thanh Mạn thấy ba người biết điều như vậy thì rất hài lòng. Lập tức dịu dàng cười, “Cô út, hai thím, củi thì không cần mọi người chặt đâu, đến mùa đông nhà cô với hai thím cũng cần dùng nhiều củi, đốn củi còn vừa mất thời gian vừa tốn công sức, cháu thấy không cần phiền vậy đâu. Trời lạnh, cô với hai thím mau về nhà dưỡng thương đi, cố gắng dưỡng thương xong sớm, cũng coi như là đã trải qua một năm tốt lành.”
Tần Hương thấy nụ cười trên mặt Tần Thanh Man, lập tức hiểu được đây là đang lấy lùi làm tiến. Cố nặn ra một khuôn mặt tươi cười, bà ta không thể không cam kết theo, “Thanh Man, trước kia là cô út có lỗi với con có lỗi với Sở Sở, bây giờ cô út đã nghĩ kỹ rồi, chúng ta là người một nhà, trên người chảy chung một dòng máu, người thân với nhau mà không giúp đỡ nhau một chút thì chẳng phải đến cả người ngoài cũng không bằng hay sao. Cháu yên tâm, dượng của cháu với cô vẫn có chút sức, đốn chút củi thôi không có vấn đề gì hết, củi sang năm nhà cháu dùng mấy nhà các cô bao hết, cháu cứ ở nhà chăm sóc tốt cho Sở Sở là được.”
“Cô út, như thế… như thế thì ngại lắm.” Tần Thanh Man giả mù sa mưa nói mấy lời khách sáo.
“Không có ngại ngùng gì ở đây cả, làm người lớn quan tâm con cháu là chuyện phải làm. Sở Sở còn nhỏ, cháu lại là con gái, mấy việc nặng nhọc như đốn củi cháu không cần phải làm, để người lớn bọn cô làm là được. Dù sao chúng ta cũng đều là người một nhà mà.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền