Chương 993:
Mười mấy phút trước, lúc nhà họ Tần náo loạn, sói con xông về phía sư đoàn. Từ lúc Sở Sở đi học, trong nhà không có ai chăm sóc, chơi đùa với nó nên Tần Thanh Man đã gửi nó đến sư đoàn. Tần Thanh Man cho sói con mang theo thức ăn đến sư đoàn. Cô biết sói con ăn tốn khá nhiều thịt, người bình thường không nuổi nổi, lương thực của sư đoàn thuộc phần nhà nước nên cô không chiếm hời từ nhà nước, tháng nào cũng đưa khẩu phần của Đô Đô cho nhà ăn sư đoàn. Như thế sẽ không ai có thể mượn cớ được.
Sói con đến sư đoàn không cần ai chăm, chỉ cần chuẩn bị một bữa thịt cho nó ăn trưa là được, thường ngày nó chạy lung tung khắp nơi trong sư đoàn, muốn chơi thế nào thì chơi thế ấy. Sói con lập được khá nhiều công lớn nên không ít người trong sư đoàn nhận ra nó. Nó lại còn là con sói nhà Vệ Lăng nên chẳng ai dám trêu vào, người trong sư đoàn cực kỳ chiều nó, ai cũng chỉ muốn cho nhóc con thức ăn tốt nhất.
Sói con biết khá nhiều người trong sư đoàn, lại thường xuyên đi tuần tra ở phòng làm việc của Vương Thừa Bình, đây chính là địa bàn của nó. Có điều nó thích đến phòng làm việc của Vệ Lăng nhất. Bởi vì nơi đó vẫn còn mùi của Vệ Lăng.
Hôm nay Tần Thanh Man xảy ra chuyện làm lông sói con dựng đứng cả lên, thân thể mập hơn bình thường lay Tần Thanh Man mấy lần mà không thấy cô phản ứng gì, thế là sói con lo lắng đến mức gào rú lên. Nhưng nó làm thế nào Tần Thanh Man cũng không có phản ứng gì cả. May mà Sở Sở nhớ đến sư đoàn cách đó không xa nên gào lên với sói con: “Đô Đô, đến sư đoàn, đến sư đoàn tìm người.” Cậu biết trong sư đoàn có phòng y tế, phòng y tế có bác sĩ có thể khám bệnh. Sói con nghiêng người nhìn Sở Sở, thấy ngón tay Sở Sở chỉ về phía sư đoàn, nó ngây người, lấy đầu ủn Tần Thanh Man, thấy cô vẫn không nhúc nhích bèn quay người chạy về phía sư đoàn. Trong nháy mắt, nó gần như không thấy bóng dáng nữa. Tốc độ của sói con vốn đã nhanh, vì lo cho Tần Thanh Man nên tốc độ của nó còn nhanh hơn bình thường mấy lần. Lúc nó chạy qua cửa đồn, gần như không có ai nhìn thấy.
Tần Thanh Man nằm một lúc cũng tỉnh táo hơn, ngồi dậy tựa vào đầu giường sưởi, lát sau người của sư đoàn đến kiểm tra thân thể cho cô.
Trong phòng bệnh, Sở Sở vẫn còn lo lắng cho Tần Thanh Man. “Chị, em sẽ ngoan mà.” Lúc này Sở Sở sắp bị chị dọa chết rồi, không suy nghĩ linh tinh nữa, vừa chột dạ trả lời Tần Thanh Man vừa mong chuyện mình đánh nhau không bị cô biết được. Để trấn an cậu, Tần Thanh Man dỗ dành: “Chắc chắn không nuốt lời, nhưng chị phải nói với em, nếu em không nghe lời thì em có tám mươi tuổi chị vẫn đánh mông em.”
Sở Sở bị dọa lập tức giơ hai tay che mông mình lại. Đôi mắt cậu đảo vòng quanh, lập tức nhớ lại xem mình có phạm lỗi gì không. “Sao nào, em tám mươi tuổi rồi thì chị không được đánh à?” Tần Thanh Man nén cười hỏi.
“Đánh… đánh được.” Sở Sở ủ rũ cúi đầu, đừng nói cậu tám mươi tuổi cho chị đánh mông, dù cậu có lớn tuổi hơn mà chị muốn đánh mông cậu thì cậu cũng ngoan ngoãn chịu đánh.
“Thế ngoan ngoãn nghe lời, đừng gây rối nhé.” Tần Thanh Man cảnh cáo Sở Sở. Cô nghe nói bọn trẻ trên thị trấn đi học có đánh nhau, vừa đánh một mình vừa đánh hội
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền