ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 994:

Vì thời tiết nên lúc này đồn Kháo Sơn có điện, buổi tối nhà nào trong đồn cũng sáng đèn, người dân ăn tối xong hay ngồi dưới gốc cây bên cửa đồn nói chuyện phiếm, mọi người thích ngồi hóng mát ở cửa đồn nên cũng dẫn đường dây điện ra, nhưng dù có bật đèn sáng hơn nữa thì cũng không thể sáng như ban ngày.

Lúc này thời tiết hơi nóng, người dân ăn tối xong hay ngồi dưới gốc cây bên cửa đồn nói chuyện phiếm, lúc sói con chạy ngang qua có không ít người ngồi ở cửa đồn, nhưng không ai phát hiện ra bóng dáng sói con cả.

Thế nên lúc sói con chạy qua, mọi người chẳng phát hiện ra điều gì khác thường. Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, chưa nhìn thấy gì đã bình thường trở lại.

Đèn ở cửa sư đoàn sáng hơn đèn ở cửa đồn Kháo Sơn, đoạn đường từ ngoài cổng vào có lắp đèn hai bên đường. Bốn chiến sĩ chia nhau đứng hai bên cửa tập trung quan sát xung quanh, bọn họ là quân nhân nên nhạy bén hơn người bình thường nhiều.

Lúc sói con đen thui chạy qua cửa, bọn họ không chỉ cảm nhận được mà còn nhìn thấy. Chỉ là tốc độ của sói con nhanh quá nên không thấy rõ.

“Cái gì vào sư đoàn thế?” Một chiến sĩ thị lực khá tốt vội quay đầu nhìn xung quanh, anh ấy vừa trông thấy thứ gì đó đen thui chạy từ ngoài cửa vào. Nhưng lúc anh ấy quay đầu lại thì chẳng thấy gì.

“Ban nãy có phải có thứ gì đó chạy vào không, tôi thấy có bóng đen lóe lên.” Một chiến sĩ đứng bên kia cổng cũng nghi ngờ. Anh ấy giống chiến sĩ kia, lúc nhận ra có thứ gì đó chạy vào lập tức quay đầu nhưng không thấy gì cả.

Dù đèn đường không sáng bằng ban ngày, nhưng nếu có thứ gì đó vào cửa, anh ấy còn quay đầu nhanh như thế thì có thể thấy rõ, thế mà trên đường chẳng có gì.

Xung quanh sư đoàn toàn là núi, núi không chỉ to mà trên núi còn có đủ loại động vật, thỉnh thoảng cũng có động vật hoảng hốt chạy bừa vào sư đoàn, thế nên mấy chiến sĩ mới biết ban nãy có thứ chạy vào sư đoàn.

“Báo cho người bên trong đi.” Một chiến sĩ chắc chắn mình không nhìn nhầm. Dù nó đen thui chạy nhanh quá nên anh ấy không nhìn rõ nó là con vật gì, nhưng anh ấy chắc chắn có động vật chạy vào sư đoàn nên phải thông báo cho tuyến phòng ngự đầu tiên.

“Lập tức báo cáo.” Ba chiến sĩ khác cùng gật đầu.

Bốn người đều thấy bóng đen nên chiến sĩ đầu tiên phát hiện ra vấn đề lập tức giơ tay ra hiệu vào chòi canh. Có hai chiến sĩ đang trực trong chòi canh, nhìn thấy dấu tay ra hiệu lập tức gọi điện trên tường. Điện thoại gọi vào đường dây của sư đoàn.

Tin này chưa cần báo đến phòng làm việc của sư đoàn trưởng Vương Thừa Bình, vì hôm nay Vương Thừa Bình không yên lòng nên chưa về ký túc xá, ông ấy đang đi qua đi lại trong phòng làm việc.

Lúc ông ấy bước càng lúc càng nặng nề thì ngoài cửa sổ có tiếng sột soạt. Vương Thừa Bình ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Lần đầu tiên ông ấy nghe thấy tiếng động này, âm thanh từ xa lại gần sát bên cửa sổ.

Lúc ông mở ngăn kéo bàn định lấy ** ra thì nghe thấy tiếng sói con kêu lên.

“Đô Đô?” Vương Thừa Bình thả lỏng, rụt tay lại kêu một tiếng đáp lại sói con.

Sói con chạy đường tắt đến. Ban nãy nó còn ở ngoài cửa sổ giờ đã lao vào phòng làm việc, kêu gào ầm ĩ với Vương Thừa Bình, tiếng kêu vừa non nớt vừa vang vọng làm màng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip