Chương 101
Lúc này Lâm Thính Vãn mới nghĩ đến, suốt quá trình hai người đến với nhau đều vô cùng bình đạm trôi chảy, không có chuyện cẩu huyết hiểu lầm gì, không có cái gọi là bất đắc dĩ mới đến với nhau. Có cũng chỉ là tình cảm chân thành trong sáng thuộc về thời đại này.
Cố Luật Hoài vô cùng bắt mắt trong đám đông, dù cho cả đám người đều mặc quân trang như nhau thì anh nhất định cũng là sự tồn tại xuất sắc nhất. Người như vậy lại thu liễm toàn bộ tính tình mỗi khi đối diện với cô, không có chút chủ nghĩa nam quyền nào, tất cả đều theo ý của cô.
Khi anh nói chuyện ánh mắt vẫn luôn ở trên người Lâm Thính Vãn, còn Lâm Thính Vãn lại bị âm thanh mát lạnh của anh hấp dẫn, theo bản năng nhìn anh.
"Cố Luật Hoài, em rất hạnh phúc."
Lúc này đến phiên Cố Luật Hoài ngây người, một câu không đầu không đuôi, khiến anh có chút không rõ cô có ý gì.
Lâm Thính Vãn nói,
"Trước khi đi, anh có hỏi em có hạnh phúc không? Bây giờ em nói cho anh biết, em rất hạnh phúc."
Rất hạnh phúc khi gặp được Cố Luật Hoài ở thời không xa lạ này, càng hạnh phúc khi anh xuất hiện thoả mãn chút ít tiếc nuối trong cuộc sống của cô.
"Thật sự rất hạnh phúc sao?"
"Dạ, rất hạnh phúc, vô cùng hạnh phúc khi quen anh."
Rất hạnh phúc vì chúng ta sắp mở ra cuộc sống bình thường lãng mạn cả đời.
Cố Luật Hoài nắm chiếc đũa, giờ phút này anh càng vui vẻ, rất muốn duỗi tay ôm lấy cô vào lòng, nhưng lý trí lại kiềm chế anh lại, khóe môi giơ lên ý cười nhạt,
"Vãn Vãn, cảm ơn em."
"Cảm ơn em cái gì?"
Lâm Thính Vãn mới vừa cắn một cái sủi cảo, độ ấm rất thích hợp, khiến cô ăn thoải mái không một chút gánh nặng, trong miệng còn chứa thức ăn nên lời nói có chút mơ hồ không rõ.
"Cảm ơn em đã tin tưởng anh."
Thật ra từ khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của cô, trong lòng Cố Luật Hoài liền đột nhiên toát ra một ý tưởng, anh muốn làm quen với cô, bảo vệ cô. Cảm ơn vận mệnh đã kịp thời để cô xuất hiện trước mặt anh, cũng cảm ơn cô đã cho anh danh phận để bảo vệ cô.
Đều nói đàn ông sẽ càng lý trí, mà người trải qua vô số huấn luyện như họ sẽ càng thêm lý trí, nhưng điều Cố Luật Hoài muốn nói chính là trong chuyện tình cảm không có lý trí hay không lý trí, chỉ có yêu đủ nhiều hay không. Anh tự nhận tất cả lý trí mà anh tích góp trong ba mươi năm nay đều không đáng nhắc tới khi đối mặt với Lâm Thính Vãn. Tuy rằng vì để có danh có phận đi theo cô, anh dùng không ít tâm tư, còn bị người khác trêu ghẹo nhưng Cố Luật Hoài cũng không thèm để ý dù chỉ một chút. Đại khái đây là điểm thần kỳ nhất của tình yêu, nó sẽ mang đến cho người ta tự tin cùng bao dung vô hạn.
Trong mắt Lâm Thính Vãn cuộc gặp gỡ của hai người là tự nhiên, bình đạm nhưng thật chất đều do anh dụng tâm từng bước một, nên anh hết sức quý trọng.
Lâm Thính Vãn không nghĩ tới người này thế nhưng chủ động khai báo, ngay sau đó cô phản ứng lại hỏi,
"Anh nói với dì Tương Quân anh không có tiền?"
Cố Luật Hoài nói,
"Không cần phải nói."
"Vì sao?"
"Ở nhà của anh, đàn ông kết hôn thì tất cả tiền đều thuộc về vợ."
Lâm Thính Vãn "Hửm?" một tiếng, Cố Luật Hoài tiếp tục nói,
"Cho nên, không cần phải nói bà ấy cũng biết."
Sau khi Lâm Thính Vãn nghe xong nhịn không được cười
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền