ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 102

Trong không khí bận rộn của hai nhà, Lâm Thính Vãn cùng Cố Luật Hoài cũng không nhàn rỗi. Sau khi nhận được xác nhận báo cáo kết hôn, hai người liền trực tiếp đến Cục Dân Chính địa phương. Lúc này Cục Dân Chính cũng không quá bận rộn, hai người ăn cơm trưa rồi mới đi, lúc đến thì ở đó cũng không có ai, cho nên hai người lấy giấy chứng nhận điền một chút thông tin, rất nhanh đã nhận được giấy hôn thú. Trên đó thậm chí còn không có ảnh chụp, tên được nhân viên công tác viết tay, tên của hai người song song, mặt sau là ngày tháng, tự nguyện kết hôn, ...

Lúc hai người cầm giấy hôn thú rời đi, đều có một cảm giác khác lạ, đặc biệt là Lâm Thính Vãn, cô cảm thấy xem mắt, kết hôn như ngồi máy bay vậy. Cho đến khi cô nhìn thấy giấy hôn thú, đều còn có chút hoảng hốt, chỉ trong nháy mắt cô từ một người theo chủ nghĩ độc thân trở thành đồng chí đã kết hôn. Không thể không cảm thán một câu thật là quá kì diệu, nếu là trước kia cô rất khó tin chính mình sẽ gả cho một người nhanh như vậy, nhưng nhìn người đàn ông trước mắt dường như kết hôn cũng không tệ.

Về phần Cố Luật Hoài, anh cầm giấy kết hôn xem qua xem lại, như là không dám tin lại như sợ hãi có sai sót chỗ nào, trên mặt đều là ý cười khó thể che đậy được. Lâm Thính Vãn ngồi trên xe đợi, sau một lúc lâu mới phát hiện người đàn ông của mình còn đang nghiên cứu tờ giấy mỏng kia, cô bất đắc dĩ hỏi:

"Đoàn trưởng Cố, mặt trên chỉ có mấy chữ, anh muốn biết một chữ được viết bằng bao nhiêu nét sao?"

Cố Luật Hoài nghe được âm thanh liền ngẩng đầu lên, ý cười nơi khoé miệng anh lập tức dâng lên khi nhìn Lâm Thính Vãn, anh duỗi tay nắm lấy tay cô, lộ ra hàm răng trắng cười nói:

"Vãn Vãn, chúng ta kết hôn! Về sau anh có thể quang minh chính đại nắm tay em!"

Lâm Thính Vãn: "..."

Cố Luật Hoài thật sự rất là vui, một tay nắm lấy tay Lâm Thính Vãn, một tay cầm giấy hôn thú, hai mắt nhìn thẳng phía trước, dường như cười đã thỏa mãn không được sự vui vẻ cùng kích động ở trong lòng, qua nửa ngày ánh mắt mới lại dừng lại trên người bên cạnh:

"Vãn Vãn, về sau chúng ta chính là vợ chồng sinh cùng khâm chết cùng huyệt."

"Dạ." Lâm Thính Vãn gật đầu phụ họa lời anh.

"Quá tốt." Cố Luật Hoài nói, lại nhìn thoáng qua giấy hôn thú trong tay.

Anh quý trọng như thế khơi dậy sự tò mò của Lâm Thính Vãn, cô nhịn không được cầm lấy giấy kết hôn nhìn xem, muốn nhìn một chút rốt cuộc là nó có ma lực gì mà làm Cố Luật Hoài xem lâu như thế cũng không chịu cất đi. Kết quả cầm lấy vừa xem, chỉ là tờ giấy kết hôn thôi mà.

Cố Luật Hoài chờ Lâm Thính Vãn xem xong, duỗi tay lấy lại giấy kết hôn nói:

"Cái này để anh bảo quản."

Lâm Thính Vãn nhìn từ giấy kết hôn từ trong tay mình bay đi, lập tức quay đầu lại nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh mình, ánh mắt dường như đang hỏi không phải cái nhà này đều do em quản lý sao? Sao chỉ có cái này là ngoại lệ?

Cố Luật Hoài giống như đọc hiểu được ý trong mắt cô, anh giơ lên mi mắt nói:

"Nhà và người đều do em bảo quản, nhưng anh muốn bảo quản giấy kết hôn."

"Tại sao thế?"

Cố Luật Hoài "Khụ" một tiếng, giọng điệu nhàn nhạt nói:

"Người lớn tuổi giấu kĩ hơn."

Lâm Thính Vãn: "..." Ai sẽ trộm giấy kết hôn chứ???

***

(Trình tự dặm ngõ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip