ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 103

Lâm Thính Vãn thấy Cố Luật Hoài nhận lấy giấy hôn thú cất giữ cẩn thận, không tiếng động mỉm cười. Vốn dĩ cô cho rằng sẽ trực tiếp về nhà, không ngờ anh lại lái xe đến tiệm chụp ảnh.

Giấy hôn thú thời này không cần dán ảnh chụp, cô cũng không nhớ đến chuyện chụp ảnh, kết quả Cố Luật Hoài đã sắp xếp trước tất cả.

Lúc này, tiệm chụp ảnh đều là của nhà nước, không trang trí xa hoa, chỉ có bề ngoài đơn giản, biển hiệu bằng gỗ mộc mạc đề

"Tiệm chụp ảnh XX"

, đơn giản rõ ràng.

Sau khi vào tiệm, Lâm Thính Vãn thấy một bức tường dùng để triển lãm ảnh. Chủ tiệm mặc một chiếc áo khoác bông xanh đen, đeo một chiếc kính gọng đen, thấy có người vào tiệm, lại thấy Cố Luật Hoài mặc quân phục, vội bước ra từ trong quầy hỏi:

"Đồng chí quân nhân tới chụp ảnh sao?"

Cố Luật Hoài gật đầu, chủ tiệm liền giới thiệu giá cả của các kiểu chụp ảnh khác nhau.

"Ảnh dài 30cm là tám mươi xu, ảnh 40cm là hai đồng rưỡi, 60cm là tròn bốn đồng, hai vị đồng chí muốn chụp loại nào?"

Tất cả ảnh chụp hiện tại đều là trắng đen, cho nên giá cả cũng dựa theo giá của ảnh chụp trắng đen, nhưng thật ra giá cả đã cực kỳ sang quý, bởi lúc này một chén mì thịt bò còn chưa đến một đồng tiền.

Cũng khó trách thời này có thể chụp ảnh đều là gia đình giàu có, hơn nữa toàn bộ thành phố cũng mới có hai tiệm ảnh quốc doanh, có thể thấy ảnh chụp thuộc loại tương đối xa xỉ.

Lâm Thính Vãn thương lượng với Cố Luật Hoài chụp loại 30cm là được, hai người giữ một tấm, đưa cho cha mẹ hai bên mỗi bên một tấm, cô nói thật ra bỏ nhiều tiền cho việc này cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Cố Luật Hoài nói:

"Nghe em hết."

Chủ tiệm đang muốn dẫn hai người vào trong chụp ảnh, Lâm Thính Vãn bỗng nhiên phát hiện trên tường treo một tấm ảnh màu sắc rực rỡ:

"Ông chủ, không phải vừa rồi ông nói tiệm ông chỉ có thể chụp ảnh trắng đen sao? Sao đây còn có ảnh màu thế?"

Chủ tiệm nghe cô nói xong, nhìn thoáng về phía tấm ảnh cô chỉ rồi mới cười ha ha nói:

"Đồng chí, cái này cô không biết rồi, đây không phải chúng tôi chụp được mà là thợ của chúng tôi vẽ màu lên."

"Ồ, vẽ lên à?"

Lần đầu tiên Lâm Thính Vãn nghe loại cách nói này, không khỏi có chút tò mò, liền hỏi ông chủ làm thế nào để vẽ lên đó.

Chủ tiệm cũng vui vẻ giải thích cho Lâm Thính Vãn, vốn dĩ lúc này tiệm chụp ảnh đều dùng loại máy quay phim cổ xưa trước kia, chính là loại thường thấy trên phim truyền hình, camera hộp gỗ rỗng, lúc chụp ảnh còn cần thợ chụp chui vào tấm vải che sáng, ấn vào túi hơi mới có thể chụp ảnh.

Cho nên dù đã có cuộn phim màu sắc rực rỡ cũng cho ra không được ảnh màu, nhưng nhóm thợ dày dặn kinh nghiệm vì muốn để ảnh chụp thoạt nhìn càng có nhiều sắc thái hơn liền vẽ thủ công lên đó.

Lần đầu tiên Lâm Thính Vãn thấy được loại này, vừa cảm thấy mới lạ đồng thời lại cảm thấy bội phục nhóm thợ chụp ảnh này, thật sự quá giỏi, cô kiềm nén ngón tay cái ngo ngoe muốn giơ lên:

"Thật sự quá giỏi."

Cô không hề nhìn ra mấy bức ảnh treo trên tường kia là được vẽ lên.

Chủ tiệm thấy cô như vậy bèn bước tới hỏi bọn họ có cần ảnh chụp màu sắc rực rỡ hay không, ảnh này đương nhiên đắt hơn ảnh trắng đen một chút, hơn nữa thời gian lấy cũng muộn hơn một chút.

Cố Luật Hoài cúi đầu hỏi: "Vãn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip