**Chương 210**
Đoạn Hồng Anh ở cữ xong, vì con còn nhỏ nên ít khi ra ngoài, ở nhà buồn chán, thấy nhà Lâm Thính Vãn có nhiều người ra vào dọn dẹp nhà cửa nên bèn ôm con qua xem. Lâm Thính Vãn thấy Đoạn Hồng Anh đến thì cười chơi với đứa bé trong lòng cô. Đoạn Hồng Anh nhìn khắp nhà rồi khen:
"Vãn Vãn, mấy bức tranh trên tường xinh quá."
Lâm Thính Vãn đáp:
"Em tùy ý vẽ thôi."
Lúc được phân cho căn nhà này, trong phòng trừ nội thất cơ bản thì chẳng có gì cả, cô thấy trống trải nên vẽ mấy bức tranh sơn dầu treo lên. Chữ của Cố Luật Hoài lại đẹp, cô nhờ anh viết thêm mấy chữ, sửa sang lại một chút trông cũng ra dáng.
Đoạn Hồng Anh nghe tranh đều do Lâm Thính Vãn vẽ, liền vây quanh xem đi xem lại rồi cười nói:
"Vãn Vãn, em giỏi quá, tranh đẹp thật đấy!"
Tuy không hiểu tranh, nhưng Đoạn Hồng Anh cảm thấy tranh rất đẹp, chỉ là không nghĩ ra từ ngữ nào hay hơn để khen, chỉ biết là mỗi bức đều sinh động như thật.
Lâm Thính Vãn khiêm tốn:
"Chỉ là vẽ chơi thôi mà."
Cô thấy trình độ của mình cũng không quá tốt, chỉ có chút bộ dáng thôi.
Đoạn Hồng Anh không nói thêm về tranh nữa, chuyển sang kể về một vị đại sư quốc họa trong khu nhà ngoài nơi đóng quân. Ông ấy bị hạ phóng năm 1966, là một trong những người đầu tiên bị hạ phóng. Đoạn Hồng Anh không khỏi thở dài khi nhắc đến vị đại sư này, nhỏ giọng nói với Lâm Thính Vãn:
"Chị nghe nói trước giải phóng, ông ấy là đại thiếu gia ở Hải Thành, sau khi du học trở về lại dấn thân vào chiến trường. Khi mọi thứ yên ổn, vì say mê hội họa nên ông ấy ở lại Bắc Kinh, việc nhà đều do anh trai xử lý. Nhưng không phải những năm 50 có công tư hợp doanh sao? Nhà ông ấy đã nộp hết nhà máy để xây dựng quốc gia, kết quả những năm 60 lại bị tra ra là còn nhiều bất động sản, vì chuyện này mà tất cả tài sản bị xung công, ông ấy cũng bị liên lụy mà bị hạ phóng."
"Sau khi hạ phóng, ông ấy cả ngày bận rộn, tối còn phải tham gia đại hội phê bình. Mỗi lần lên báo cáo đều là ông ấy, mà dưới đài đa phần là người không biết gì lại công kích quá khứ của ông ấy, thậm chí cả tranh của ông ấy... Cũng nhờ thủ trưởng của chúng ta ra mặt mới bình ổn được chuyện này."
Đoạn Hồng Anh không biết cảm giác của một vị đại sư quốc họa khi nhìn tác phẩm và công cụ vẽ bị hủy hoại trước mặt mình là như thế nào, nhưng nghe lão Vệ nhà cô nói, những thứ đó như con cái của họ vậy.
Lâm Thính Vãn không hiểu, chỉ là thích vẽ thôi, sao lại thành tội ác tày trời như thế, ông ấy cũng đâu phải là nhà tư bản vạn ác. Không hiểu nên cô không dám nói nhiều, chỉ cảm thán một câu rồi chợt nghĩ đến gì đó liền hỏi:
"Chị Hồng Anh, vậy bây giờ ông ấy còn vẽ tranh không?"
Trước khi Đoạn Hồng Anh đến, mọi người đã phân chia chỗ ở xong. Năm nay có quá nhiều người đến nơi đóng quân ăn Tết, tất cả các phòng đều phải sử dụng. May mắn là nhà Lâm Tri Học có thêm hai gian, vốn chỉ để đồ đạc, sau đó được sửa lại thành hai phòng ngủ. Nhà Lâm Thính Vãn nhỏ hơn một chút, chỉ có hai phòng, nên cha mẹ Lâm ở bên này, còn Tào Tương Quân cùng với Lâm Thính Vân, Lâm Tri Văn và Hứa Duy Quân ở nhà Lâm Tri Học. Sau khi phân chỗ ở, mọi người cùng nhau dọn dẹp. Cũng may Lâm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền