ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 211

Đoạn Hồng Anh nói:

"Hình như nhà em cũng có một bộ, ông ta có tặng cho đoàn trưởng Cố. Chị nghe lão Vệ nói hình như ông ta từng tự sát, được đoàn trưởng Cố nhà em cứu. Sau đó không biết nói gì đó, ông ta cũng không nghĩ đến chuyện tự sát nữa, người còn rộng rãi hơn không ít. Đoàn trưởng Cố trở về Bắc Kinh giúp ông ta làm ra một bộ công cụ vẽ tranh, ông ta cầm lấy liền vẽ một bộ cho đoàn trưởng Cố."

Nói xong, Đoạn Hồng Anh lại cười ha ha hai tiếng rồi tiếp tục:

"Cũng chỉ có đoàn trưởng Cố nhà em có văn hoá mới biết thưởng thức, nếu đưa chị, chị chỉ cảm thấy đẹp thôi."

Đoạn Hồng Anh nhớ rõ lão Vệ nhà cô ta từng nói, lúc ấy Cố Luật Hoài cầm tranh trở về còn cất giữ cẩn thận, sau khi kết hôn hẳn là mang từ ký túc xá về đây.

Lâm Thính Vãn nghe vậy liền chạy nhanh vào nhà, từ tủ quần áo tìm ra bức tranh kia. Hồi kết hôn, Cố Luật Hoài đã đưa cho cô, nói là một vị trưởng bối tùy ý vẽ. Lúc ấy, cô cảm thấy tranh do trưởng bối vẽ cũng không thể tùy tiện treo lên được, thậm chí còn không lấy ra xem.

Hôm nay bỗng nhiên lấy ra xem nội dung bức tranh, cô kinh ngạc mở to hai mắt. Bởi vì bức hoạ này trước kia cũng ở nhà cô, tính ra cũng không hẳn là nhà cô, mà là cha cô đấu giá được. Lúc ấy, giá của nó lên đến hơn tám triệu, là cái giá mà quốc hoạ cận đại ít có.

Lâm Thính Vãn lúc đó cũng không quan tâm lắm, nhưng cha cô lại xem nó như bảo bối, nhất định phải hẹn cô ăn cơm, sau đó đem bức tranh này cho cô xem. Khi đó cô đã có chút thành tựu trên lĩnh vực vũ đạo. Có lẽ sau khi lớn lên cô cũng không quá thân thiết với cha mình, ông ta biết cô cũng thích mấy thứ này, liền đem bức hoạ đến tặng cô.

Nào ngờ mẹ kế không vui, cuối cùng bức tranh này cũng không đến tay cô. Ông ta lại mua cho cô một căn hộ ở Bắc Kinh, vừa lúc cô cũng sắp đảm nhiệm vị trí thủ tịch vũ đoàn. Kết quả, vừa mới nhận chìa khoá nhà, cô cũng mới lên làm thủ tịch thì liền tới thế giới này.

Lâm Thính Vãn nhanh chóng thẩm tra đối chiếu chữ ký, đúng là bức mà cha cô đấu giá được.

Tuy rằng trước kia cuộc sống của cô không cần lo nghĩ, hiện tại cũng không kém, nhưng khi tưởng tượng đến tương lai một ngày nào đó bức hoạ này trị giá tám triệu, nội tâm cô vẫn không bình tĩnh được. Cô nhanh chóng cất giữ bức hoạ cẩn thận, cái này phải trân quý cho tốt mới được, đây là bảo bối a.

Thấy dáng vẻ cẩn thận của Lâm Thính Vãn, Đoạn Hồng Anh cảm thán trong lòng, đây là người hiểu tranh coi trọng tranh, nếu là mình thì đã tùy tiện treo lên rồi, đâu được như Vãn Vãn trân trọng như bảo bối.

Lâm Thính Vãn cất tranh lại chỗ cũ, rồi dọn dẹp xung quanh, dành ra một khoảng trống cho nó.

Hành động này làm Đoạn Hồng Anh rất kinh ngạc. Về đến nhà, cô thấy Vệ Thành thì nói ngay:

"Lão Vệ, em xem như đã biết Vãn Vãn cùng đoàn trưởng Cố thật đúng là không phải người một nhà không vào cùng một cửa."

Vệ Thành rửa tay xong xoay người bế con gái cưng từ tay vợ, cúi đầu chơi với con gái rồi hỏi:

"Sao lại nói như vậy?"

Đoạn Hồng Anh kể lại chuyện vừa xảy ra ở nhà Lâm Thính Vãn cho Vệ Thành nghe. Vệ Thành "Ồ" một tiếng rồi nói: "Ra là hai người họ có cùng sở thích, khó trách lúc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip