ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 234

Đoạn Hồng Anh không ngờ hôm nay An An lại dễ tỉnh như vậy. Thấy Lâm Thính Vãn ôm con bé vào lòng, chị duỗi cổ nhìn thoáng qua, phát hiện đứa nhỏ nhà mình không giống như trước kia, mở mắt ra không thấy mẹ ôm là khóc nháo.

"Xem ra An An thích em thật, ngày thường chỉ cần mới tỉnh mà không được lão Vệ ôm thì nhất định sẽ khóc nhè."

Lâm Thính Vãn nghe vậy cúi đầu nhìn đôi mắt mở to sáng lấp lánh của An An nói:

"Có thể là bé ít khi nhìn thấy em, nên có chút tò mò chăng?"

Đoạn Hồng Anh cười hai tiếng, mặc kệ thế nào, chỉ cần bé không lạ hơi, không khóc nháo là chị đã thấy mừng rồi.

"Đúng rồi Vãn Vãn, em với đoàn trưởng Cố không có dự định sinh con sao?"

Đoạn Hồng Anh hỏi.

"Tùy duyên thôi ạ."

Lâm Thính Vãn cúi đầu đùa với An An trong lòng, bé con vô cùng thèm ăn, tay cô vừa chạm vào khuôn mặt nhỏ của con bé, miệng nhỏ liền mấp máy không ngừng, khiến Lâm Thính Vãn cười cong cả mắt.

Đoạn Hồng Anh không rõ dự tính của Lâm Thính Vãn nên không lắm miệng mà tiếp tục nói:

"Đoàn trưởng Cố nhà em đi gần một tháng rồi đúng không?"

Nhắc đến chồng mình, giữa mày Lâm Thính Vãn thoáng thêm vài phần âu lo: "Dạ."

Đoạn Hồng Anh lập tức nhận ra cảm xúc của Lâm Thính Vãn có chút hạ xuống, trong lòng ảo não sao mình lại nhắc đến chuyện này. Hai người vẫn còn là vợ chồng son, Cố Luật Hoài rời đi lâu như vậy, Vãn Vãn không tránh khỏi lo lắng.

"Em cũng đừng lo lắng, bọn họ cứ như vậy thôi. Trước kia lão Vệ nhà chị nói đi là đi, đã đi là đi vài tháng, toàn bộ hành trình đều không một tin tức. Từ lúc đầu nóng nảy sốt ruột đến hiện tại đã thành thói quen. Trên người bọn họ đều gánh vác trách nhiệm, chỉ cần kết thúc nhiệm vụ thì nhất định sẽ trở về."

Thân là gia đình quân nhân mười mấy năm nay, Đoạn Hồng Anh đã quá quen với điều này.

Lâm Thính Vãn gật đầu, rồi hỏi Đoạn Hồng Anh rất nhiều việc ở nơi đóng quân. Nói đến chuyện này, Đoạn Hồng Anh liền có nhiều điều để kể.

Ví dụ như lúc Đoạn Hồng Anh và Vệ Thành mới kết hôn không lâu, khi đó còn trẻ, ngủ say. Một lần nửa đêm Vệ Thành có nhiệm vụ đột xuất, Đoạn Hồng Anh tỉnh dậy phát hiện không thấy chồng đâu. Chờ đến tối Vệ Thành vẫn chưa về, chị liền sốt ruột, đúng lúc gặp Hứa Yến mới biết nửa đêm bọn họ đã ra ngoài làm nhiệm vụ.

Tuỳ quân còn đỡ, thời gian gặp nhau còn nhiều. Rất nhiều gia đình không được tuỳ quân, con cái đến bảy tám tuổi còn chưa từng gặp mặt cha.

Chuyện như vậy ở nơi đóng quân rất nhiều, nên chỉ vài năm mọi người đã quen. Nhìn Lâm Thính Vãn, ai cũng biết đây là người mới kết hôn.

Lâm Thính Vãn nghe những lời vừa như đùa vừa như thật của Đoạn Hồng Anh liền cười theo, nỗi lo lắng cũng vơi đi không ít.

Đoạn Hồng Anh xào đồ ăn xong, đang dọn chén đũa thì Nhạc Nhạc trở về. Vừa vào cửa, cậu bé đã bị Đoạn Hồng Anh nhéo cánh tay:

"Nhãi ranh, con đi đâu chơi mà toàn thân ướt dầm dề thế kia?"

Nhạc Nhạc sợ hãi trốn sau lưng Lâm Thính Vãn. Đoạn Hồng Anh tức giận giơ tay đánh lên vai thằng bé hai cái:

"Ai da, tức chết đi được!"

Nói xong, chị túm Nhạc Nhạc vào phòng, định thay quần áo khô cho con.

An An như nghe được tiếng của anh mình, trợn tròn mắt nhìn trái nhìn phải. Trong phòng, Nhạc Nhạc bị mẹ đánh. Năm nay Nhạc Nhạc bảy tuổi, vóc dáng không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip