Chương 235
Lâm Thính Vãn dỗ An An ngủ xong, đặt con bé vào giường nhỏ bên cạnh, lúc này mới chú ý thấy trên mặt Nhạc Nhạc có vệt đỏ, liền hỏi:
"Nhạc Nhạc, cháu bị đánh à?"
Đoạn Hồng Anh nghe vậy nhanh chóng đi tới nhìn thoáng qua,
"Sao thế này? Con bị ai đánh?"
Nhạc Nhạc ôm tay quay mặt đi, không chịu thua lớn tiếng nói:
"Mới không phải bị đánh, là..."
Nhưng nửa ngày cũng không nói ra được đã xảy ra chuyện gì.
Đoạn Hồng Anh kiểm tra vệt đỏ phát hiện cũng không nghiêm trọng, liền nói với Lâm Thính Vãn:
"Ăn cơm trước đi, trễ chút chị đi tìm Thiết Trụ hỏi."
Thiết Trụ là bạn chơi cùng Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc vừa nghe mẹ nói muốn đi hỏi, có chút sốt ruột nói:
"Mẹ đừng đi."
"Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Nhạc Nhạc ấp úng nói, trong khu nhà ở có đứa trẻ mắng Thiết Trụ là con hoang không cha không mẹ, Nhạc Nhạc bênh Thiết Trụ liền đánh một trận với người ta.
Đoạn Hồng Anh vừa nghe là chuyện này, nhăn mi không nói chuyện. Ăn xong cơm chiều, Lâm Thính Vãn mới hỏi:
"Chị Hồng Anh, chuyện của Thiết Trụ là như thế nào?"
Đoạn Hồng Anh thở dài nói:
"Thằng bé là con của chiến hữu một quan quân nơi đóng quân của chúng ta, được quan quân nhận nuôi. Người chiến hữu ấy hy sinh, mà trùng hợp là vợ của quan quân lại không thể sinh được, vì thế liền nhận nuôi đứa bé này."
Đoạn Hồng Anh nói xong lại nói với Lâm Thính Vãn:
"Vãn Vãn, em trông bọn nhỏ giùm chị một lát, chị phải tìm cha mẹ Tiểu Hổ nói chuyện này."
Tiểu Hổ chính là thằng bé mắng chửi Thiết Trụ, tiểu bá vương trong khu nhà ở, bởi vì được bà cưng chiều, càng thêm không coi ai ra gì, đến con của liệt sĩ cũng dám nhục mạ.
Lâm Thính Vãn gật đầu,
"Được, chị dâu cứ đi đi."
Đến khi Đoạn Hồng Anh trở về thì đã gần 9 giờ. Lúc Lâm Thính Vãn đi ra liền nghe được nơi xa truyền đến tiếng đánh mắng, trong màn đêm yên tĩnh âm thanh phá lệ rõ ràng.
"Tao đã sớm nói với mày, cha của Thiết Trụ là liệt sĩ, mày thật là to gan dám đi nhục mạ con của liệt sĩ..."
"... " Ngay sau đó lại là một trận tiếng lách cách lang cang, rồi đến tiếng xin tha hỗn loạn.
Lâm Thính Vãn nghe được không khỏi nhíu mày.
Nhạc Nhạc có chút bất mãn, xoa eo đứng ở bên cạnh không phục nói:
"Hừ, con trai có gì không tốt, về sau con còn có thể bảo vệ mẹ."
Đoạn Hồng Anh bị dáng vẻ người lớn của Nhạc Nhạc chọc cười, liếc con trai một cái,
"Còn bảo vệ, ít chọc tức mẹ một chút mẹ đã thắp nhang cảm ơn rồi."
Nhạc Nhạc hừ một tiếng không nói lời nào.
——————
"Vãn Vãn?" Cố Luật Hoài báo cáo nhiệm vụ với thủ trưởng xong ra tới thì trời đã tối, anh định đến nhà anh cả chị dâu xem vợ đã về nhà chưa, kết quả từ xa đã thấy vợ cúi đầu tâm sự nặng nề không biết suy nghĩ gì.
"Anh đã trở lại rồi à?"
Lâm Thính Vãn nghe được tiếng của chồng mình liền vui mừng ngẩng đầu, chút khói mù trong lòng cũng lập tức tan thành mây khói.
Cố Luật Hoài nhìn người vọt tới vào trong lòng mình liền duỗi tay ôm chặt,
"Làm sao vậy? Em không vui à?"
Lâm Thính Vãn ôm Cố Luật Hoài, ở trong lòng anh ngửa đầu nhìn lên lắc đầu nói,
"Không có, chỉ là nhớ anh."
Giọng nói ngọt ngào nũng nịu làm cho ngực Cố Luật Hoài mềm nhũn, ôm người không buông tay. Nửa ngày sau phát hiện bên ngoài vẫn là quá lạnh, anh thấp giọng nói, "Vãn Vãn, chúng ta vào nhà trước, anh có quà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền