Chương 286
Nói đến nhà ở, Cố Luật Hoài bỗng nhiên ngồi dậy, thuận thế để vợ nằm trên đùi mình nói:
"Vãn Vãn, hôm nay mẹ nói đã xem nhà cho chúng ta, nhìn trúng một cái khoảng 1200 đồng tiền, mẹ bảo chúng ta ngày mai đi xem, nếu vừa lòng liền có thể định ra tới, không hài lòng chúng ta liền ở lại đại viện, từ từ lại tìm."
Anh giải thích thêm:
"Chủ yếu là hiện tại cũng không có phòng ở kêu bán, chủ sở hữu của nhà này vì lý do công việc nên mới muốn dọn đi tỉnh Ninh."
Lâm Thính Vãn nghe nói lại rẻ hơn một trăm so với dự tính, vui vẻ đến cong đôi mắt thành trăng non:
"Được, sáng mai chúng ta liền đi xem."
Cô suy nghĩ một lát rồi nói:
"Bằng không thừa dịp trong khoảng thời gian này chúng ta tìm thêm mấy bộ phòng ở đi, chúng ta đều mua hết."
Cô thuộc phái hành động, nói xong liền đứng dậy xoay người xuống giường, ôm hết tài sản của mình ra:
"Để em nhìn xem, chúng ta có bao nhiêu tiền, có thể mua nhiều ít."
Cố Luật Hoài nhìn dáng vẻ vui vẻ phấn chấn của vợ, cũng không biết vì sao cô lại có ham thích mua nhà như vậy, nhưng anh cũng không hỏi nhiều, cô vui vẻ là được.
Trước khi Lâm Thính Vãn kết hôn, một phần tiền là người nhà cho, cộng thêm chính cô tích góp được mấy trăm đồng tiền. Cố Luật Hoài thì tương đối nhiều, ở bộ đội mười năm, chỉ tiền trợ cấp đã hơn 6000. Sau khi kết hôn tiền của anh liền giao hết cho Lâm Thính Vãn, cô cũng đem tiền đặt trong sổ tiết kiệm.
Kết hôn mấy năm cũng không tốn bao nhiêu tiền, hai người đều có tiền lương. Tuy rằng sau khi sinh Điềm Điềm thì chi tiêu lớn hơn một chút, nhưng giường của Điềm Điềm là do Cố Luật Hoài tự mình làm, ngay từ đầu cho con bé bú sữa mẹ, sau lại chi phí cho ăn kèm cũng không nhiều, sữa bột được cha mẹ chồng mua ở Bắc Kinh gửi qua.
Hơn nữa cha mẹ chồng cũng cho họ không ít, mỗi một lần bọn họ từ chối, cha mẹ chồng nói đây đều là cho Điềm Điềm, cho nên hiện tại chỉ tính trong sổ tiết kiệm của hai vợ chồng bọn họ cũng đã hơn 8000, trong tay còn có không ít tiền mặt.
Lâm Thính Vãn nhìn số tiền trong sổ tiết kiệm cảm giác chính mình đã là một phú bà nhỏ, nhưng lúc đếm tiền cô lại nghĩ đến một vấn đề, thật ra hiện tại nhà ở vẫn còn trong giai đoạn quản lý của quốc gia, đơn vị là có phúc lợi phân nhà. Bất động sản tư nhân chính là tứ hợp viện mà cô muốn mua, năm 1910 đã bị tịch thu gần hết, nghe mẹ chồng nói nơi này chính là vì tổ tiên trong sạch cho nên mới không bị tịch thu, hơn nữa hai đứa con trai của bà ấy đều ở biên giới.
Tuy tứ hợp viện là một cái lựa chọn tốt, nhưng mà nhà tốt quá ít, nếu thật muốn mua nhiều nhà thì có thể chờ thêm mười mấy năm, kinh tế mở ra mới chân chính tiến vào giai đoạn đầu tư thương phẩm phòng tốt nhất.
Hmm, nghĩ đến tương lai Lâm Thính Vãn cảm thấy chính mình cách mộng phú bà càng ngày càng gần.
Cố Luật Hoài nhìn người mặt mày hớn hở cầm tiền, duỗi tay nhéo nhéo mặt cô hỏi:
"Vãn Vãn, em suy nghĩ cái gì thế?"
Giấc mộng phú bà của Lâm Thính Vãn bị giọng nói của Cố Luật Hoài kéo về hiện tại, ánh mắt cô giật giật sau đó nhào về phía Cố Luật Hoài:
"Cố Luật Hoài, tương lai em sẽ biến thành phú bà nga!!"
Trước đó, bỗng nhiên Lâm Thính Vãn lấy ra một cái hộp sắt có một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền