Chương 287
Thời tiết rét đậm, ngoài trời âm u, bông tuyết bay đầy trời, dù cho là ở thủ đô, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, ngoài tường gạch xám xịt, như cũ không chút phồn hoa, trước mắt chỉ có tường bùn ngói xám. Đây còn là ở Bắc Kinh, lúc ở nơi đóng quân trong thời tiết như vậy thì đi trên đường đều khó có thể gặp được người đi đường. Lâm Thính Vãn cảm thấy thật may mắn khi có thể ở cái niên đại nghèo khổ này gặp được Cố Luật Hoài, bằng không không biết cuộc sống của cô nhàm chán đến nhường nào.
Cố Luật Hoài cảm thấy hứng thú, ôm người trong lòng hỏi:
"Như thế nào thì được tính là phú bà?"
Nhắc đến cái này thì Lâm Thính Vãn hưng phấn vô cùng, miêu tả lại cảnh tượng phồn vinh của đời sau cho Cố Luật Hoài nghe. Lâm Thính Vãn vốn cho rằng Cố Luật Hoài sẽ cười cô nói hươu nói vượn, không ngờ anh lại nghiêm túc nghe, càng thêm tràn ngập hy vọng đối với tương lai. Chỉ là sau khi trở lại hiện thực, hai người nhìn nhau cười một tiếng, cũng không phải tin hay không, chỉ là cái niên đại này còn quá khổ, khung cảnh quá mức phồn hoa của đời sau cứ như là ảo cảnh, như cảnh trong mơ không dám tưởng tượng.
Điềm Điềm đi theo ông bà nội nửa ngày, sau khi về nhà liền lập tức khoe với cha mẹ thu hoạch của mình. Cố Thừa Uân vốn dĩ đã thích Điềm Điềm, miệng của cô bé lại ngọt, mới đến nửa ngày liền dỗ cho ông nội vui vẻ không ngừng. Vốn tưởng rằng Điềm Điềm sẽ ở lại trong đại viện, kết quả lúc ăn cơm nghe con trai nói ngày mai muốn đi xem nhà, ông ấy tức giận đến lông mày dựng lên:
"Trong nhà không chứa nổi con sao?"
Nói xong lại sợ mình quá hung dữ, lại bù hai câu:
"Mấy đứa mới về, nghỉ ngơi cho tốt trước đã, con không chê mệt, vậy còn Vãn Vãn thì sao? Đi theo con hối hả ngược xuôi? Trời rét thế xem nhà cái gì?"
Tuy rằng Cố Thừa Uân thích con cháu đều thừa hoan dưới gối, nhưng căn nhà này cũng không quá rộng rãi, sau khi thím Trương đến, đến lúc đó người nhiều chen chúc, hơn nữa cũng lo lắng con trai con dâu ở cùng bọn họ không thoải mái. Cho nên biết được hai người muốn ra ngoài ở, Cố Thừa Uân không ý kiến gì, nhưng vừa trở về liền phải dọn đi, ông ấy lại cảm thấy không quá vừa lòng.
"Tháng hai Vãn Vãn phải đến trường học báo danh, con ăn tết xong cũng phải đi báo danh, thừa dịp lúc này dọn dẹp trước, qua năm dọn đi cho tiện."
Cố Thừa Uân nghe con trai nói qua năm sau mới dọn đi mặt mày cũng buông lỏng chút, lại nói:
"Kia đến lúc đó con đi làm, Vãn Vãn đi học, vậy Điềm Điềm liền ở lại bên này, để cha với mẹ con trông con bé."
Nói xong lại cúi đầu hỏi cô bé ngồi bên cạnh mình:
"Điềm Điềm có muốn ở cùng ông bà nội không?"
Điềm Điềm rất biết dỗ dành người khác, hôm nay lại quấn lấy ông nội mua cho mình không ít đồ, ông nội còn đáp ứng mua cho cô bé một con chim nhỏ, một con mèo con. Cho nên Cố Thừa Uân mới mở miệng hỏi, Điềm Điềm liền giơ cái muỗng lên vui vẻ đáp lời:
"Muốn, Điềm Điềm thích... ông nội."
Nói xong còn tập tễnh bò lên trên ghế ôm Cố Thừa Uân, cái miệng nhỏ bóng nhẫy hôn một cái "Bẹp" lên trên mặt ông nội, tỏ vẻ chính mình thật sự thích ông nội. Cố Thừa Uân cũng không chê, ôm Điềm Điềm ở trong lòng ngực cười nói:
"Ông nội cũng thích Điềm Điềm của chúng ta nhất."
"Ông nội, con còn thích
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền