Chương 102: Nhạy bén 2
Cố Kiến Quốc nhìn các xã viên ở xung quanh, cũng cảm thấy nói chuyện nhà trước mặt mọi người thì không ổn lắm, vậy nên không hỏi nữa.
Nhưng Tôn Thục Mai lại cảm thấy kỳ lạ, hỏi:
"Ý chú là Tiểu Hoa à, cậu ấy làm sao ạ?"
Nghe vậy, Cố Minh Đông thầm kinh ngạc:
"Đó chính là Bạch Tiểu Hoa?"
Tôn Thục Mai gật đầu:
"Anh họ, anh quen biết cậu ấy à?"
Cố Minh Đông nheo mắt, cảm thấy chuyện này trùng hợp tới mức khó mà tin được, cô gái thành phố sắp cưới người hàng xóm tên là Lưu Đại Trụ của anh chính là cô Bạch Tiểu Hoa này, họ Bạch rất hiếm nên không thể là trùng tên được.
Bạch Tiểu Hoa rất không bình thường!
Cố Minh Đông thầm nghi ngờ, nhưng cũng không hỏi ngay mà mỉm cười đưa ra lời mời:
"Thục Mai, lát nữa em có bận việc gì không, nếu không bận gì cả thì cùng lên đường tới thôn Thượng Hà với anh, thôn bọn anh bắt được lợn rừng, tối nay sẽ ăn thịt lợn."
Vừa nghe đến thịt lợn rừng, Tôn Thục Mai đã thèm tới mức nước miếng suýt nữa chảy ra, nhưng cô bé vẫn còn nhớ đến người nhà:
"Hay là thôi vậy... Cha em vẫn còn ở nhà."
Cũng không thể để một mình mẹ cô bé chăm sóc cả nhà còn cô bé lại chạy về quê ăn thịt được.
Cố Minh Đông lại nói:
"Thế thì vừa hay, đợi tới lúc em ăn xong anh sẽ đưa em về, nhân tiện mang một ít thịt lợn rừng qua đây, để cô, dượng và Tôn Đào cùng ăn thử."
"Nhưng mà..." Trước việc được ăn thịt, Tôn Thục Mai cũng không còn từ chối kiên quyết như trước nữa.
Cố Minh Đông cười nói:
"Đừng nhưng nhị gì cả, cứ quyết định như vậy đi, cơ hội được ăn thịt không có nhiều đâu."
Cố Kiến Quốc đứng bên cạnh cũng hùa theo:
"Thục Mai mau đồng ý đi cháu, tối nay ăn nhiều một chút, mẹ cháu giúp đỡ A Đông nhiều như vậy, ăn một bữa thịt nhà nó thì có làm sao."
Tôn Thục Mai gật gật đầu:
"Vậy cháu về nhà báo một tiếng, tránh cho mẹ cháu lại đi tìm cháu."
"Được, bọn anh sẽ chờ em ở ngã ba đường."
Tôn Thục Mai chạy đi như một chú thỏ, Cố Minh Đông bảo những người khác trong đội sản xuất đi trước, còn mình thì ở lại cuối cùng để chờ.
Không lâu sau, Tôn Thục Mai chạy tới, mồ hôi đầm đìa, trong tay còn xách một cái túi:
"Anh, đây là dưa chua mẹ em tự muối, ăn với thịt hầm là ngon nhất."
Cố Minh Đông nhớ tay nghề muối dưa của cô anh rất giỏi, là học từ người mẹ ruột đã khuất của anh. Anh cười nói:
"Vậy thì tối nay chúng ta có lộc ăn rồi, em ngồi lên xe đi, anh đẩy em về."
Tôn Thục Mai lại nói:
"Không cần đâu, em có thể đi được, anh đừng thấy em nhỏ người, thực tế là em có thể đi tốt."
Vừa rồi còn đỡ, bây giờ chỉ còn lại hai anh em, Tôn Thục Mai khó tránh khỏi có hơi câu nệ, nhà cô bé có mấy đứa con, thật ra cô bé thân thiết với em ba, em tư nhất, vì chênh lệch tuổi tác nên bình thường cô bé cũng không có gì để nói với Cố Minh Đông.
Cô bé nói thêm:
"Trước đây, mỗi lần đến Tết em cùng mẹ về nhà ngoại, lần nào em cũng tự đi đi về về, vốn không cần cha mẹ em bế gì cả."
Nghe Tôn Thục Mai nhắc đến cô và dượng, Cố Minh Đông lại hỏi một câu:
"Dượng thế nào rồi, sức khỏe tốt lên chút nào chưa?"
Tâm trạng vốn đang phấn khởi của Tôn Thục Mai lập tức trở nên nặng nề, cô bé cúi đầu nói:
"Vẫn y như thế."
Sau khi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền