Chương 103: Nhạy bén 3
Từ sau khi trong nhà xảy ra chuyện, Tôn Thục Mai không được ăn thịt nữa, bây giờ cô bé không khỏi nuốt nước miếng.
Xã viên đều đang nghĩ tới việc được ăn thịt, đi một hồi, khi bọn họ về đến đội sản xuất thôn Thượng Hà thì cũng mới vừa đến giữa trưa. Nhưng lúc này, trong thôn đã thoang thoảng mùi thịt, hiển nhiên là sau khi giết lợn nhận thịt, mọi người đều đã về nhà hầm thịt rồi.
Cố Minh Đông dẫn cô bé đến cửa nhà mới chợt nhớ ra mình còn chưa nói với em họ một chuyện.
"Thục Mai, anh có chuyện này phải nói với em trước."
Tâm trí của Tôn Thục Mai đều đặt trên thịt lợn, lơ đãng hỏi:
"Chuyện gì thế ạ?"
"Đầu xuân, Lệ Quyên bị bệnh nặng, không qua khỏi."
Cố Minh Đông nói thẳng.
Tôn Thục Mai ồ một tiếng, đi được vài bước mới khôi phục tinh thần:
"Cái gì? Chị dâu, chị ấy, chị ấy... Sao chị ấy lại đột ngột qua đời như thế?"
Lý Lệ Quyên lấy chồng muộn, Tôn Thục Mai cũng chỉ từng gặp cô ấy vài lần vào ngày lễ ngày tết, nhưng bây giờ nghe vậy, cô bé vẫn cảm thấy hết sức ngạc nhiên, trong lòng cũng cảm thấy buồn bã, nhưng cô bé lại càng lo lắng cho gia đình anh họ hơn.
Cố Minh Đông kể lại chuyện của vợ mình, thật ra cũng không có gì để nói, chỉ đơn giản là bệnh tật lâu ngày không khỏi, lại còn gặp phải nạn đói, ăn không đủ no, khổ sở mấy năm, cuối cùng cũng không thể vượt qua. Điều này khiến nguyên chủ vô cùng đau đớn, nhưng đối với Cố Minh Đông, sự việc khó mà gượng dậy nổi lại chỉ là chuyện cũ, khi nhắc lại, tâm tình của anh bình tĩnh không một gợn sóng.
"Anh họ, vậy anh và bọn nhỏ không sao chứ? Chuyện lớn như vậy, sao bọn anh không nói cho mẹ em một tiếng..."
Khi ấy Cố Minh Đông vẫn chưa xuyên tới, sau khi xuyên tới, anh chỉ nghĩ tới chuyện kiếm cơm kiếm thịt, làm gì nhớ tới chuyện phải nói với cô. Nếu không phải em hai Cố nhắc tới, Cố Minh Đông hoàn toàn quên mất rằng mình vẫn còn một người cô.
Cố Minh Đông thở dài, chỉ nói:
"Đều đã qua rồi, trong này có một chút hiểu lầm, lát nữa anh sẽ từ từ nói cho em."
"Đi thôi, vào nhà ăn cơm."
"Đúng lúc anh có chuyện muốn nói với em, sau khi em nghe xong, chắc chắn sẽ cảm thấy hết sức ngạc nhiên."
Tôn Thục Mai theo anh vào nhà, thầm nghĩ có chuyện gì có thể khiến cô bé cảm thấy ngạc nhiên hơn chuyện chị dâu qua đời ư?
Trong lúc đó, Cố Minh Đông không khỏi cảm thấy thất vọng, nếu vậy thì việc tìm kiếm nguồn gốc của hạt thủy tinh sẽ rất khó khăn:
"Đáng tiếc thật đấy, trông nó rất sáng, anh còn định mua thêm mấy viên cho bọn trẻ chơi."
Tôn Thục Mai nở nụ cười:
"Không phải tất cả hạt thủy tinh đều trông không khác nhau là bao hay sao, mua đại mấy viên là có thể chơi được rồi."
"Nói đến cũng lạ, em cũng đã nhặt được hạt châu kia hơn một năm, ném trong hộp sắt, cũng quên luôn không thèm để ý tới, bây giờ nó mất rồi thì mọi người lại bỗng nhiên cảm thấy nó tốt đẹp."
Ánh mắt của Cố Minh Đông thay đổi:
"Ồ, còn ai cảm thấy tốt đẹp nữa?"
"Tiểu Hoa đấy ạ... chính là cô gái vừa nói chuyện với em, trước đây em hỏi cậu ấy có muốn không thì cậu ấy nói là không muốn, mấy hôm trước bỗng nhiên đến nhà đòi em, nói rằng cậu ấy thích."
Cố Minh Đông nheo mắt, quả nhiên Bạch Tiểu Hoa thật sự có vấn đề rất lớn, người bình thường đã sớm quên một viên thủy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền