ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Chương 106. Mượn tiền 3

Chương 106: Mượn tiền 3

Tôn Thục Mai và Cố Minh Bắc ở ngoài nghe thấy động tĩnh nên lo lắng nhìn sang thì nhìn thấy góa phụ Lưu nhanh chóng đi ra ngoài, sắc mặt vô cùng khó coi.

"Anh cả, xảy ra chuyện gì vậy?"

Em tư Cố lo lắng hỏi.

"Không có chuyện gì đâu, thôi thôi, mặc kệ bà ta."

Cố Minh Đông khuyên một câu.

Thì ra, trước đó, góa phụ Lưu đã đến nhà Cố Minh Đông để vay tiền. Bà ta có hơi xấu hổ:

"Đều cùng một thôn, nhà thím và nhà cậu cũng gần nhau, vậy nên mới biết một chút."

Cố Minh Đông ra hiệu cho em trai mình bình tĩnh chớ nóng vội, cười lạnh nói:

"Vậy chắc thím Lưu cũng phải hiểu là nhà tôi miệng làm thì ít nhưng miệng ăn thì nhiều, cũng không biết chút lương thực này có đủ ăn đến sang năm hay không, thật sự là không hề dư dả."

Sắc mặt của góa phụ Lưu càng khó coi hơn:

"A Đông, hiếm khi thím mới mở miệng nhờ vả, chỉ tìm cậu vay ít tiền thôi mà cậu cũng không đồng ý à?"

"Thím cũng không vay nhiều lắm đâu, chắc cậu vẫn có thể cho thím vay hai mươi đồng đúng không?"

"Hai mươi đồng?"

Cố Minh Đông thầm cười lạnh, một người lao động khỏe mạnh ở nông thôn làm việc theo ngày, tính điểm theo công, làm quanh năm suốt tháng cũng chỉ có thể nhận được ba mươi đồng, góa phụ Lưu thì hay rồi, vừa mở miệng đã đòi vay 99%.

"Nhà tôi không có tiền."

Em hai Cố vội vàng gào lên, sợ anh cả của cậu mềm lòng, thật sự cho bà ấy mượn tiền.

"Đó là công sức của anh cả tôi, vì sao phải cho nhà các người mượn để mời khách?"

Nhà bọn họ chỉ có ba người lao động, gộp em hai và em ba lại với nhau mới được tính là một người lớn, cho dù tính thêm cả anh nữa thì cũng chỉ có thể xem là có hai lao động khỏe mạnh, nhưng lại phải nuôi sáu miệng ăn.

Hơn nữa, phần lớn mọi người trong đội sản xuất đều dùng điểm công để đổi lương thực, có rất ít người đổi tiền, vì trong đầu Cố Minh Đông có tính toán khác nên anh mới đổi một phần điểm công thành tiền.

Cố Minh Đông bỗng nhiên hiểu ra, hôm nay trước khi tới nhà anh, chắc hẳn góa phụ Lưu đã hỏi thăm về chuyện này, biết trong tay anh có khả năng có tiền nên mới bước vào nhà. Anh hơi nhíu mày.

Ai mà không biết nhà góa phụ Lưu nghèo rớt mồng tơi, Lưu Đại Trụ cũng không phải là một người lao động chân chính, bây giờ còn cưới một cô vợ người thành phố, sau này lấy tiền đâu ra mà tiêu đây?

Góa phụ Lưu còn tưởng rằng anh đã dao động:

"Cô con dâu kia của thím chính là người thành phố, chẳng lẽ còn ăn quỵt vài đồng tiền của cậu chắc? Đợi tới lúc nó gả qua đây, thím chắc chắn sẽ trả lại tiền cho cậu ngay."

"Nếu là vậy thì thím Lưu tìm người khác cũng được mà."

Cố Minh Đông nhàn nhạt nói.

Góa phụ Lưu xụ mặt, càng làm ra vẻ buồn khổ:

"A Đông à, cậu không hề có ý định đưa tay giúp đỡ đúng không?"

Cố Minh Đông nhìn về phía bà ấy:

"Đúng vậy, tôi đây ốc còn không mang nổi mình ốc."

"Nhà chúng tôi tiêu hết sạch tiền từ lâu rồi, một cắc tiền cũng không có."

Em hai Cố hừ lạnh nói.

Sắc mặt của góa phụ Lưu vô cùng khó coi, nhưng vẫn nói:

"Không phải hôm nay cậu lấy được một cái cốc sứ hay sao, cái cốc kia trông đẹp đấy, đến lúc đó cho thím mượn để nhé, dùng để đãi khách thì nở mày nở mặt lắm."

Nếu bà ấy nhắc tới cái cốc sứ từ trước thì Cố Minh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip