Chương 107: Ngớ ngẩn 1
Góa phụ Lưu mang vẻ mặt sầu não đi về nhà. Lúc tới cửa, bà ấy lại đột nhiên có chút sợ hãi mà không dám đi vào.
Cùng lúc ấy, cánh cửa bất ngờ bị mở ra, thân hình không mấy cao lớn của Lưu Đại Trụ xuất hiện trong tầm nhìn của bà ấy:
"Mẹ, có mượn được tiền chưa?"
Thấy anh ta vừa mở miệng đã hỏi tiền, lòng của góa phụ Lưu lại càng thêm buồn khổ:
"A Đông không chịu cho mượn... Cậu ấy nói nhà của cậu ấy cũng đang giật gấu vá vai, mà 20 đồng cũng không phải là con số nhỏ."
Vừa nghe thấy Cố Minh Đông không cho mượn, đáy lòng của Lưu Đại Trụ lập tức bừng lên lửa giận. Anh ta cảm thấy ai cũng khinh thường mình, cứ nhắc tới chuyện mượn tiền là bắt đầu tìm mọi cách từ chối. Anh ta lại không chịu suy nghĩ cẩn thận, nhà Lão Lưu vốn cũng khốn khó đủ bề, mấy năm nay đã vay tiền không ít nơi, mà anh ta lại không phải kiểu người siêng năng làm lụng, người khác sợ không dám cho mượn tiền cũng là chuyện hiển nhiên. Hơn nữa Cố Minh Đông cũng không phải bà con thân thích gì của nhà họ, quá lắm cũng chỉ là hàng xóm mà thôi.
Khóe miệng Lưu Đại Trụ lập tức rũ xuống:
"Có phải là mượn không trả đâu, mẹ nói với cậu ta chờ Tiểu Hoa gả về đây thì chúng ta sẽ trả lại cho bọn họ."
Trước mặt Cố Minh Đông thì góa phụ Lưu miệng mồm lanh lẹ lắm, nhưng tới lượt con trai mình thì bà ấy lại bắt đầu vâng vâng dạ dạ:
"Thì mẹ cũng có nói rồi nhưng cậu ấy vẫn không đồng ý, đến cả chuyện mẹ hỏi mượn cái cốc tráng men mà cậu ấy còn tìm đủ cách để từ chối nữa là..."
Bà ấy còn chưa nói hết, Lưu Đại Trụ đã đá một cái lên cửa rồi mắng:
"Bà đúng là đồ bỏ đi mà, có chút chuyện như vậy cũng làm không xong, tôi còn cần bà làm cái gì nữa."
Góa phụ Lưu chỉ cảm thấy trong lòng lạnh ngắt. Bà ấy tự nhận mình thương đứa con trai cả này nhất, vì chuyện cưới vợ của nó mà bận trước bận sau, ai dám nghĩ tới nó lại mắng nhiếc bà ấy như vậy.
Bi thương ập tới, từng giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt của góa phụ Lưu.
Thấy bà ấy khóc, Lưu Đại Trụ chẳng những không đau lòng mà ngược lại càng thêm tức giận:
"Cả ngày chỉ biết khóc sướt mướt, vận may trong cái nhà này đều bị bà khóc trôi hết rồi đó."
Góa phụ Lưu chỉ đành cố nén nước mắt:
"Đại Trụ à, không ấy bỏ đi con, không phải Tiểu Hoa cũng nói là không cần sính lễ hay sao, dù sao có vay tiền thì cũng phải trả, nhà chúng ta không cần vì mặt mũi mà..."
"Mẹ à, bà thật đúng là mẹ ruột của tôi mà, Tiểu Hoa là con gái thành thị, nếu nhà ta không chuẩn bị nổi cả sính lễ thì tôi làm sao còn mặt mũi đứng trước mặt cha vợ?"
"Hay là vì trong lòng bà chỉ nhớ thương mỗi thằng út, muốn tích cóp tiền cưới vợ cho nó sau này?"
Nghe thấy vậy, Lưu Tiểu Trụ thấy mình bị chỉ tên gọi họ thì sợ tới mức cả người run rẩy, núp ở phía sau cửa không dám ra tới, Lưu Ái Hoa cũng vội vàng che lỗ tai cậu bé lại.
Cũng may lần này Lưu Đại Trụ không có ý muốn trút giận lên người em trai, anh ta mắng sa sả một hồi thì quẳng lại một câu:
"Tôi mặc kệ, bà nhất định phải nghĩ cách giúp tôi!"
Nói xong, anh ta chẳng buồn quan tâm đến sắc mặt của góa phụ Lưu nữa, đạp văng cửa đi vào phòng.
Lưu Đại Trụ vừa đi, Lưu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền