Chương 1150: Người xa quê hương trở về 1
Người xa quê hương trở về 1
Trong biệt thự cao cấp nằm ở lưng chừng núi, khác với tòa nhà chính, căn nhà nhỏ gần đó lại hẻo lánh và ít dấu chân người qua lại. Đám người hầu đều đã bị cảnh cáo không được phép tới gần khu vực đó.
"A..."
Tiếng gào thét không ngớt, đầy đau đớn từ căn nhà nhỏ liên tục truyền ra, khiến người nghe dựng cả tóc gáy.
Ngô Mộng Đình đứng ở cửa phòng, thân thể cô ta hơi run lên, theo bản năng nắm chặt lấy đồ vật trong tay.
Cô ta còn chưa kịp hết do dự, thì từ phía sau đã truyền tới giọng nói của một người đàn ông:
"Sao em còn đứng ở đây?"
Ngô Mộng Đình vội quay đầu lại, khi nhìn thấy người vừa đến là ai, nước mắt liền bắt đầu rớt xuống:
"Anh hai, em, em sợ..."
Trong đáy mắt Ngô Kiệt thoáng qua một tia châm biếm, nhưng trên mặt gã ta lại nở một nụ cười dịu dàng:
"Mộng Đình, đã lâu như vậy rồi, chẳng lẽ em vẫn chưa quen sao?"
Ngô Kiệt tiếp lời, giọng điệu có phần trách móc:
"Anh hai đã khó khăn lắm mới thuyết phục được nhà họ Đỗ, để họ tốn bao nhiêu tiền bạc và công sức dẫn em về đây, đâu phải để em đứng ở chỗ này nói sợ hãi."
Ngô Mộng Đình cắn môi dưới, nhỏ giọng nói:
"Anh hai, em..."
Ngô Kiệt có vẻ mất kiên nhẫn, ngắt lời cô:
"Được rồi, nếu em không phải là em gái anh, là người nhà họ Ngô, thì chuyện này vốn dĩ chẳng đến phiên em. Hay là em muốn quay về, làm vợ của một lão già thô kệch, làm mẹ kế của một đám sói mắt trắng?"
Những lời này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Ngô Mộng Đình, khiến tinh thần cô ta chấn động. Không, cô ta tuyệt đối không thể quay về cuộc sống trước kia.
Ngô Mộng Đình nhìn chiếc váy tinh xảo đang mặc trên người, đôi giày da bóng loáng, làn da được chăm sóc kỹ lưỡng bằng một số tiền lớn, tất cả đều tốt hơn trước kia rất nhiều. Cô ta tuyệt đối không thể từ bỏ cuộc sống hiện tại này.
Cho dù để có được nó, cô ta phải trả một cái giá nào đó. Bởi lẽ, năm xưa, để trốn tránh việc phải đi lao động, cô ta đã từng trả một cái giá còn đắt hơn thế này nhiều.
Thấy vẻ mặt Ngô Mộng Đình thay đổi, Ngô Kiệt liền cười nói:
"Nghĩ thông suốt là tốt rồi. Có điều, mấy ngày nay em vẫn phải chịu tủi thân một chút, cố gắng nhẫn nhục là được."
"Anh hai, em hiểu rồi."
Ngô Mộng Đình đáp.
"Đi thôi." Ngô Kiệt nói.
Ngô Mộng Đình hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, cầm theo hộp cơm bước vào căn phòng nhỏ. Khi cô ta đẩy cửa ra, dù bên ngoài ánh mặt trời đang rực rỡ, nhưng bên trong phòng lại tối đen như mực, đến cả cửa sổ cũng bị che kín bởi một tấm màn dày.
Vừa nghĩ đến những gì đang chờ đợi mình ở bên trong, Ngô Mộng Đình không khỏi cảm thấy ghê tởm. Nhưng giờ đây, cô ta đã không còn đường lui nữa.
Trước đó, cô ta đã trộm giấy báo nhập học của Ngô Huyên Huyên, vốn tưởng rằng có thể mạo danh để thay thế, ai ngờ người nhà họ Ngô lại phát hiện ra nhanh đến vậy, thậm chí còn đến Bắc Kinh gần như cùng lúc với cô ta.
Ngô Mộng Đình không phải là kẻ ngốc, nhìn tình hình này, cô ta biết kế hoạch của mình đã thất bại.
Lúc cô ta còn đang tính toán sẽ ngả bài với người nhà họ Ngô, rằng nếu bản thân cô ta không được sống tốt thì cũng sẽ khiến cho Ngô Huyên Huyên không có ngày yên, thì lại có người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền