Chương 1151: Người xa quê hương trở về 2
Người xa quê hương trở về 2
Nếu gã biết Hồng Kông là một cái vực sâu khác, còn chẳng bằng lúc trước gã cứ nhận mệnh, ở lại trong cái thôn xóm nho nhỏ kia, ít nhất bên cạnh còn có vợ con, ít nhất gã sẽ không gặp phải kết cục như thế này.
Tiền Tri Nhất nhìn đôi tay đầy nếp nhăn của mình, cái cảm giác thời gian sống của cơ thể cứ từng bước bị rút ngắn đi khiến gã sợ hãi rồi càng thêm sợ hãi, thế nhưng lại chẳng thể làm gì.
"Tôi không nên tới đây, không nên tới đây."
Tiền Tri Nhất nghĩ tới đứa nhỏ kia, sự áy náy và đau khổ gặm nhấm gã, nhưng những việc này vẫn chưa thể đánh thức lương tri của gã, ngược lại còn khiến tầm mắt gã dừng lại trên bụng của Ngô Mộng Đình.
"Bụng cô còn chưa có động tĩnh gì sao?"
Cả người Ngô Mộng Đình cứng đờ, cô ta miễn cưỡng trả lời:
"Vẫn chưa có."
"Vậy kêu anh hai cô tìm nhiều thêm mấy người, không phải họ Tiền là được rồi sao, dựa vào cái gì mà chỉ có mình tôi chứ?"
Gã phát điên khiến Ngô Mộng Đình càng thêm sợ hãi mà lui về sau.
Hành động này của cô ta càng khiến Tiền Tri Nhất tức giận hơn, gã tức giận gào rít:
"Cô sợ cái gì, cô, còn có anh hai tốt của cô, thậm chí toàn bộ người họ Đỗ đều đang sống nhờ vào mạng của tôi, tất cả những thứ này vốn dĩ phải là của tôi."
"Nếu tôi chết rồi, mấy người cũng đừng mong sống tốt, người nhà họ Đỗ chính là kẻ tiếp theo."
Tiền Tri Nhất giận chó đánh mèo, sức lực bùng nổ, tóm lấy tay Ngô Mộng Đình muốn ra tay với cô ta. Ngô Mộng Đình sợ tới mức dùng sức cố gắng đẩy gã ra thật xa mình.
Người đàn ông đã từng rất cường tráng giờ lại không chịu được một cái đẩy nhẹ của Ngô Mộng Đình, cứ thế ngã xuống đất.
Sau khi qua được cơn hoảng sợ, Ngô Mộng Đình bình tĩnh trở lại thì đã thấy Tiền Tri Nhất nằm đó, chẳng biết sống chết, cô ta hoảng hốt vội vã kêu lên:
"Anh Tri Nhất, anh không sao chứ, anh Tri Nhất?"
Ngô Mộng Đình thấy Tiền Tri Nhất chẳng có phản ứng gì thì kinh hoảng tột độ, vội vàng chạy ra ngoài gọi người giúp đỡ.
Trong khi đó, Ngô Kiệt không ngờ rằng bản thân tốn không biết bao tâm tư mới kiếm được Ngô Mộng Đình tới đây để trấn an cảm xúc của Tiền Tri Nhất, ngược lại gây ra hậu quả như thế này.
Khi Ngô Kiệt gặp lại em gái lần nữa, gã ta lập tức tát cô ta một cái: "Vô dụng!"
Gương mặt Ngô Mộng Đình đỏ bừng lên, nhưng cô ta chỉ dám nhận chứ không dám phản bác, chỉ có thể rưng rưng nước mắt nói:
"Em chỉ đẩy nhẹ anh ta một cái."
Ngô Kiệt chẳng muốn nói nhảm với cô ta nữa, gương mặt tối sầm chờ người tới cứu.
Bác sĩ rất nhanh đã đi ra, sắc mặt cổ quái:
"Anh Ngô, tình hình cơ thể của người đàn ông bên trong không tốt lắm, lục phủ ngũ tạng của anh ta đều đã suy yếu vô cùng. Bây giờ chúng tôi chỉ có thể giúp anh ta thở bình thường, nhưng e rằng cũng không kéo được bao lâu."
"Nói trắng ra thì, nội tạng của anh ta đều đã quá tải, thậm chí còn không được bằng cả ông lão trăm tuổi."
Nghe vậy, Ngô Mộng Đình thở hắt ra một hơi, Tiền Tri Nhất té xỉu không có liên quan gì tới cô ta, nhưng trong lòng cô ta cảm thấy như bị nhấc lên.
Quả nhiên, sắc mặt anh trai cô ta càng trở nên khó coi hơn.
Ngô Kiệt lấy lại bình tĩnh rất nhanh, gã ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền