Chương 1178: Hợp tác 3
Vệ Thành nhìn Cố Minh Đông và đôi song sinh ở chung rất thân thiết, mỗi một động tác, mỗi một biểu hiện đều cho thấy tình cảm cha con của bọn họ rất tốt.
Cố Minh Đông để ý thấy tình hình của Vệ Thành, nghĩ nghĩ, cuối cùng anh nói:
"Đây là chú Vệ của hai đứa."
Sắc mặt Vệ Thành hơi đơ ra, anh ấy không nghĩ tới anh sẽ giới thiệu anh ấy. Tuy rằng không gọi là cha, nhưng gọi chú cũng tốt hơn kiểu xưng hô xa cách ngàn dặm như bây giờ.
"Vệ... Chú Vệ???"
Cố Lượng Tinh hơi mông lung rồi.
Ngược lại Cố Lượng Thần phản ứng nhanh, ánh mắt cậu đảo qua đảo lại giữa hai người rồi nhanh chóng gọi: "Chú Vệ."
"Chú Vệ."
Trong mắt Vệ Thành có hơi ươn ướt:
"Được, được rồi, vừa đúng lúc có thời gian, không bằng mọi người cùng đi ăn một bữa cơm."
Lúc nói lời này, thật ra ánh mắt anh ấy lại nhìn qua Cố Minh Đông.
Cố Minh Đông vừa mới thành lập liên minh với Vệ Thành, tất nhiên sẽ không phản đối:
"Cùng đi thôi."
Cố Lượng Tinh bị giật mình, xoay người lại, tươi cười:
"Cha, hai người nói chuyện xong rồi sao?"
Nói xong, hai mắt cậu chuyển qua chuyển lại giữa hai người họ, giống như muốn xem thử mắt Vệ Thành có đỏ lên không, có khóc thật đáng thương không.
Bỗng nhiên, Cố Minh Đông đánh nhẹ vào ót cậu con trai một cái:
"Con làm gì mà vò đầu bứt tai đấy?"
"Trời ạ, sao em không ngăn cản một chút hả."
Cố Lượng Tinh có chút bực mình túm lấy tóc.
Cố Lượng Thần túm chặt lấy ông anh mình:
"Anh đừng đi, cha không đồng ý đâu."
Trên bàn cơm, Vệ Thành ngược lại nói rất nhiều, nói liên miên không dứt với Cố Minh Đông, khiến cho nhóm trợ lý bên cạnh trợn mắt há mồm.
Trong lòng bọn họ thầm nghĩ, ông chủ nhà mình xưa giờ đều có vẻ ít nói, làm việc sấm rền gió cuốn, không ngờ lại có thể hợp ý với cha nuôi của hai đứa con như thế, chẳng lẽ cái này chính là kiểu duyên phận của người Trung Quốc mà người ta hay nói sao?
Đôi song sinh cũng vô cùng kinh ngạc, Cố Lượng Tinh nhỏ giọng, nói thầm với Cố Lượng Thần:
"Có phải chúng ta đang nằm mơ không, sao mới chớp mắt một cái thôi mà cha và chú ấy giống như trở thành anh em tốt vậy."
Cố Lượng Tinh cũng cảm thấy kỳ quái, giơ tay, dùng sức nhéo đùi anh trai cậu một cái.
Cố Lượng Tinh la đau một tiếng rồi nhanh chóng đánh lên tay cậu:
"Bỏ ra, bỏ ra, đau chết anh rồi."
Lần này cậu không còn nghi ngờ thật giả nữa.
Bữa cơm này, miễn cưỡng xem như cả khách lẫn chủ đều vui mừng.
Kết quả là, ngày hôm sau, Cố Minh Đông tính toán quay về.
Cố Lượng Thần nhịn không được muốn giữ cha lại:
"Cha, đằng nào cha cũng tới rồi, không bằng ở lại đây thêm mấy ngày, bọn con cũng tiện dẫn cha đi tham quan nhiều nơi."
"Con với cô ba cô tư bọn con nói y hệt nhau."
Cố Minh Đông cười, lắc đầu nói:
"Cha đi gấp gáp quá, chuyện trong nhà cũng không giao được cho ai, nếu bọn con không sao nữa thì cha phải về rồi."
Cố Lượng Thần không còn cách nào khác, tính đưa cha ra bến tàu hoả, kết quả bọn họ còn chưa ra khỏi trường học đã thấy xe của Vệ Thành tới rồi.
"Về đi, Vệ Thành đưa cha đi là được rồi."
Cố Minh Đông vẫy vẫy tay với hai con.
Thấy xe hơi đi xa, Cố Lượng Tinh ôm lấy vai em trai, cảm thán: "Vẫn là có tiền thật tốt, có tiền rồi chúng ta tự mình mua xe, tự đưa cha đi được, sao còn cần chú ấy làm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền