Chương 1179: Hợp tác 4
Tại Hồng Kông cách đó ngàn dặm, Ngô Kiệt đang giải quyết một chuyện khó xử lý, đột nhiên run lên một cái.
"Anh hai, anh làm sao thế?"
Ngô Mộng Đình gầy đi rất nhiều, sắc mặt vàng khô. Sau khi cô ta tới Hồng Kông, được nuôi dưỡng ra khí sắc hồng hào xinh đẹp, nhưng bây giờ đã giảm hơn một nửa. Cô ta giống như con chim sợ cành cong, thấy sắc mặt Ngô Kiệt hơi thay đổi thì cả người liền run rẩy.
Ngô Kiệt cũng không thể nào nói rõ được cảm giác nguy hiểm trong chớp mắt kia, chỉ nói:
"Không sao, em không cần quản chuyện của anh, lo chăm sóc Tiền Tri Nhất đi."
Ngô Mộng Đình quay qua nhìn Tiền Tri Nhất đang nằm trên giường, bây giờ gã hoàn toàn phải dựa vào máy thở để duy trì sự sống, có thể phải đi đời nhà ma bất kỳ lúc nào.
Ngô Mộng Đình nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được nữa, hỏi thăm:
"Anh hai, anh ta đã như thế rồi, chắc chắn không sống được bao lâu nữa, chẳng lẽ chúng ta không thể cầm tiền rồi rời khỏi nơi này sao?"
Tình cảm từng có sớm đã bị bào mòn tới không còn gì nữa, Ngô Mộng Đình chẳng hề muốn ở bên cạnh một người nửa sống nửa chết như Tiền Tri Nhất chút nào.
Ngô Kiệt cười nhạo cô ta:
"Đồ ngu xuẩn, em cho rằng nhà họ Đỗ dễ trêu đùa như thế sao?"
Đột nhiên Ngô Mộng Đình cúi thấp đầu.
Ngô Kiệt nói tiếp:
"Người nhà họ Đỗ kia tàn nhẫn độc ác, chỉ sợ em có mạng cầm tiền nhà bọn họ nhưng lại không có mạng để dùng nó."
"Nhưng mà... Không phải bây giờ bọn họ ốc còn không mang nổi mình ốc sao?"
Ngô Kiệt híp mắt lại:
"Em nhanh chóng bỏ mấy suy nghĩ ngu xuẩn đó đi cho anh, bằng không anh cũng không thể nào cứu em được đâu."
Nói xong gã ta cũng lười nói thêm với đứa em gái vô dụng không có giá trị lợi dụng này nữa. Thậm chí, Ngô Kiệt còn bắt đầu hối hận, đáng ra lúc trước gã ta không nên tốn công tốn của đưa cô ta tới đây, ai mà biết cô ta là người được việc thì ít mà hỏng việc thì nhiều chứ.
Rõ ràng mọi chuyện không nên như thế này, lần trước khi gã ta tính toán mọi thứ, rõ ràng sự may mắn của đứa em gái ngu ngốc này chỉ dưới Tiền Tri Nhất mà thôi.
Ánh mắt Ngô Kiệt chuyển qua người Tiền Tri Nhất, cũng đúng, chính chủ sắp chết rồi, Ngô Mộng Đình tất nhiên cũng không còn tác dụng nữa.
Nghĩ như thế, tâm tình Ngô Kiệt rất buồn phiền, gã ta nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.
Tới khi gã ta quay lại biệt thự ở lưng chừng núi, còn chưa vào phòng đã nghe thấy bên trong có người nói chuyện.
"Cha, gần đây chuyện làm ăn của nhà chúng ta xuống dốc không phanh, chỗ nào cũng có vấn đề, con thật sự không khống chế được nữa, còn phải nhờ cha ra mặt trấn giữ."
Đỗ Trăn nói.
Chủ nhà họ Đỗ lại nói:
"Con cứ trông chừng thật kỹ là được."
Đỗ Trăn nhíu mày:
"Cha, nếu cứ tiếp tục thế này, con e rằng những người đó sẽ muốn cắn xé một miếng thịt trên người nhà họ Đỗ xuống."
Đỗ Bình Bình cũng nói:
"Đúng vậy, cha, có chuyện gì còn quan trọng hơn chuyện này sao?"
Chủ nhà họ Đỗ rất không kiên nhẫn nói:
"Nói bọn con làm chủ thì bọn con cứ làm đi. Ngay cả mấy chuyện lông gà vỏ tỏi cũng muốn ông đây phải ra mặt, vậy các con còn có tác dụng gì."
Sắc mặt hai đứa con trở nên khó coi, Chủ nhà họ Đỗ lại nói tiếp: "Còn có chuyện gì khác không, không có thì đi đi, đừng làm chậm trễ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền