Chương 1193: Nghiệt duyên 1
"Chú ba, Tiểu Phương có đối tượng rồi ạ?"
Cố Minh Tây kinh ngạc hỏi.
Tuy rằng vai vế hơi chênh lệch, nhưng do tuổi tác gần nhau và lúc trước cũng từng đi học chung cho nên chị em nhà họ Cố cũng khá thân thiết với mấy chị em bên đó, thi thoảng cũng hay viết thư cho nhau. Nhưng trước hôm nay, các cô hoàn toàn không biết gì về chuyện Cố Phương có đối tượng cả.
Chú ba Cố cười gật đầu:
"Đúng vậy, đầu năm mới dẫn về nhà ra mắt đây."
"Thế bọn cháu có cần sang đó luôn không ạ?"
Cố Minh Nam cũng hỏi.
Chú ba Cố lắc đầu nói:
"Bây giờ nó dắt về thì chắc là hai đứa nó tính ăn Tết ở bên này luôn, cho nên sau này vẫn còn nhiều cơ hội qua chào hỏi."
Còn chưa vào nhà, hai người đã nghe thấy tiếng cười truyền ra từ trong phòng, Cố Minh Đông thấy thế cũng cười nói:
"Xem ra cũng không đến nỗi nào."
Cũng may là Vương Phượng lại hơi sợ Cố Minh Đông, cho nên bình thường mà thấy anh thì chị ta đều phải đi đường vòng để tránh chạm mặt. Chú ba Cố dắt theo Cố Minh Đông là vì ông ấy biết hiện giờ Vương Phượng đã không còn sợ trời sợ đất gì nữa, mấy đứa con gái của nó cũng trưởng thành rồi, hiện tại cho dù Cố Vệ Gia có dùng chuyện ly hôn để dọa nạt thì nó cũng không sợ.
Chờ dẫn theo Cố Minh Đông ra ngoài rồi, chú ba Cố mới nhỏ giọng nói:
"Chút nữa nếu anh họ và chị dâu thứ của cháu có làm gì kì cục thì cháu nhớ phải ngăn cản họ nhé."
Cố Minh Đông gật đầu đồng ý.
Chú ba Cố cũng thở phào nhẹ nhõm, hai người đi vào phòng, thấy những người trong nhà đều đang ngồi xung quanh bàn bát tiên để nói chuyện, bên cạnh Cố Phương là một chàng trai trẻ nhã nhặn chừng hai mươi tuổi, tướng mạo cũng đàng hoàng.
Hiếm khi Cố Đình cũng có mặt, Cố Vi đang ôm cô bé ngồi ở một đầu khác.
Trên bàn có bày sẵn trà và bánh ngọt, xem ra sau khi rút kinh nghiệm từ vụ của năm trước, Vương Phượng đã biết cách đãi khách hơn.
"Cháu chào ông nội, chào chú A Đông."
Thấy bọn họ bước vào, Cố Phương lập tức đứng lên chào hỏi.
"Anh Đông, đây là ông nội và chú họ của em."
Cố Phương nói với chàng trai bên cạnh:
"Tên của hai người đều có chữ Đông, thật là trùng hợp quá."
"Cháu chào ông, cháu chào chú."
Triệu Đông vội vàng đứng dậy nói.
Cố Vệ Gia đã nhường chỗ để chú ba Cố ngồi xuống, sau đó lại bảo Cố Minh Đông ngồi xuống bên cạnh mình. Cố Minh Đông cũng không nghĩ quá nhiều:
"Chào cậu, cậu là bạn của Tiểu Phương nhỉ, về đây có quen không?"
Triệu Đông cười nói:
"Dạ quen ạ, cháu là người ở Thành phố Đại Sơn mà, khí hậu giữa bên này và bên đó cũng không khác nhau mấy."
Nói xong còn đứng dậy tính giúp bọn họ châm thuốc lá.
Trò chuyện được mấy câu, mọi người rất dễ nhận ra là chàng trai trẻ này rất biết nói chuyện, ngay cả một người thích vạch lá tìm sâu như Vương Phượng mà còn bị anh ta dỗ ngọt đến mức quên cả lối về, không qua bao lâu mà đã muốn gọi người ta là con rể luôn rồi.
Cố Minh Đông không hút thuốc lá, cho nên anh chỉ ngồi bên cạnh nhìn, nhờ thế mà anh phát hiện một chuyện kỳ lạ, đó là sắc mặt của Cố Phương hôm nay rất căng thẳng, nụ cười cũng có chút cứng đờ.
Nhìn chàng trai này, chú ba Cố không nhịn được hơi nhíu mày, không phải ông ấy cảm thấy anh ta không tốt, mà là do anh ta quá tốt.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền