Chương 1194: Nghiệt duyên 2
Người ngồi quanh bàn đều nhìn về phía Triệu Đông.
Hiển nhiên Cố Phương lại càng căng thẳng hơn, cô ấy lén duỗi tay kéo kéo tay áo của Triệu Đông.
Triệu Đông cũng nhíu mày, đứng dậy nói:
"Thưa ông, thưa hai chú và thím, mọi người hiểu lầm rồi."
"Hôm nay cháu tới đây là muốn cầu hôn, mong mọi người đồng ý gả Tiểu Phương cho cháu."
"Cái gì? Cầu hôn?"
Vương Phượng giật mình la lên.
"Cha, còn nói năng gì nữa, nếu là gả con gái thì trên đời này thiếu gì rể tốt, sao mà tới phiên cậu ta được?"
Hốc mắt của Cố Phương đỏ bừng, cô ấy siết chặt tay mình, cúi đầu không nói lời nào.
Thấy con dâu ăn nói khó nghe quá, chú ba Cố quát lạnh:
"Đủ rồi, con ngồi xuống để cho cậu ta nói rõ xem nào."
Vương Phượng tức giận đến mức không ngừng thở dốc, chị ta ngồi phịch xuống:
"Tóm lại chị sẽ không đồng ý đâu."
Cố Vệ Gia cũng không còn vui vẻ như ban nãy, anh ta nhíu mày nói:
"Tiểu Phương, lúc trước là chính con đồng ý chuyện kén người ở rể, cha mẹ không hề ép con."
Cố Phương còn chưa mở miệng thì nước mắt đã rơi lộp bộp như mưa rào:
"Cha, mẹ, con xin lỗi hai người, đúng là lúc trước con đồng ý chuyện này, nhưng con không ngờ mình lại gặp được anh Đông, anh Đông là con một, nhà họ sao có thể đồng ý cho anh ấy đi ở rể được."
Nghe vậy, Vương Phượng càng thêm tức giận:
"Cố Phương, đồ chết tiệt, mày làm cái trò gì vậy hả?! Lúc trước do mày đồng ý chuyện kén người ở rể nên tao mới cho tụi mày đi học đại học, kết quả tốt nghiệp xong, có việc làm ổn định rồi thì mày lại lật lọng, đủ lông đủ cánh rồi nên mày làm phản đúng không?"
"Nếu biết trước sau này mày sẽ thành đứa con gái bất hiếu như thế thì lúc sinh mày ra tao đã bóp chết mày rồi, để bây giờ mày không chọc tao nổi điên được."
Triệu Đông vỗ về bàn tay của Cố Phương, đưa mắt ý bảo cô ấy cứ an tâm.
"Thưa chú thím, cháu biết chuyện này làm hai người rất khó xử, nhưng cháu rất thích Tiểu Phương, rất muốn ở bên cô ấy trọn đời."
Vương Phượng cười nhạo:
"Muốn ở bên nhau thì sang đây mà ở rể, đâu phải tôi muốn chia cắt đôi tình nhân hai người đâu."
Chú ba Cố nhìn về phía anh ta:
"Vậy ý cháu là sao?"
Triệu Đông mở miệng nói:
"Nhà họ Cố không chỉ có một mình Tiểu Phương là con gái, nếu mọi người đồng ý để cô ấy gả đến nhà họ Triệu, cháu xin ra tiền sính lễ là một nghìn đồng."
"Chỉ có một nghìn đồng mà cũng đòi mua con gái tôi à?"
Vương Phượng hừ lạnh, sau đó đột nhiên sực tỉnh:
"Cái gì, một nghìn đồng?!"
Triệu Đông gật đầu nói:
"Không ít một xu, cho dù Tiểu Phương không mang theo một đồng nào trong tiền hồi môn thì cháu cũng sẽ không tệ bạc với cô ấy đâu."
"Vệ Gia, anh nói câu gì đi chứ."
Thấy chồng im lặng, Vương Phượng thúc giục.
Chẳng những bỏ tiền sính lễ mà lại còn không cần tiền hồi môn, đây có khác gì là cho không nhà họ Cố một nghìn đồng đâu.
Tận một nghìn đồng chứ ít gì, nếu tính theo tiền lương trung bình ở hiện tại thì phải làm quần quật không ăn không uống suốt mười năm mới tích cóp được từng ấy.
Vương Phượng vốn muốn kiên quyết phản đối, nhưng nghe đến đây thì trong lòng run rẩy không thôi, trong lúc nhất thời không thể nói được câu phản đối nào.
Triệu Đông rất biết nhìn người, thấy chị ta như thế thì anh ta không ngừng thuyết phục: "Nếu chú và thím còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền