ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1214: Trở trời 1

Trở trời 1

Đời sống thăng trầm, vật đổi sao dời.

Cố Minh Đông lại trở về hồ sapphire. Lần này, hồ nước bao quanh anh đã không còn tạo cho anh cảm giác khó thở nữa mà giống như nước ối trong bụng mẹ, mang lại cho anh cảm giác vô cùng an toàn và thoải mái. Quá ấm áp, quá an toàn, khiến cho người ta không nỡ rời đi.

Anh vui vẻ thả mình ở đó, không thể kiềm chế được sự sung sướng trong lòng, chỉ hy vọng mình sẽ mãi mãi được như thế.

Trong lúc anh đang tận hưởng sự an toàn và ấm áp ấy, một giọng nói truyền tới từ mặt hồ, rất mơ hồ, giống như là bị ngăn cách bởi một lớp màng lớn:

"Đã đến lúc con phải đi rồi..."

Cố Minh Đông mở mắt ra, nhưng ánh sáng phản xạ trên mặt nước quá lóa mắt, làm anh không thể nhìn rõ được gì.

"Ông là ai?" anh hỏi.

Giọng nói kia lặp lại một lần nữa:

"Con hãy về đi..."

Trong vô thức, Cố Minh Đông đột nhiên nhận ra được người đó là ai.

"Là cha sao?" anh hỏi với một chút nghi hoặc.

"Con của ta, con hãy về đi." giọng nói khẳng định.

Cố Minh Đông vươn tay ra, muốn bắt lấy người trên mặt nước:

"Có phải là cha không?"

Lúc ngón tay của anh sắp rời khỏi mặt nước thì một đôi bàn tay đột nhiên đè anh xuống. Đôi tay kia vốn nên thon dài và khỏe khoắn, nhưng bây giờ chỉ còn lại da bọc xương, nhìn rất đáng sợ, nhưng chúng lại đè anh xuống dưới mặt hồ một cách thật dịu dàng. Cố Minh Đông không giãy giụa mà để mặc cho đôi bàn tay đó đè mình xuống.

Trong lúc mơ hồ, anh thấy rõ được gương mặt của người nọ. Ông Cố nói không sai, chỉ cần là người không bị mù thì có thể nhận ra giữa hai người họ có quan hệ ruột thịt. Khác với ông Bạch, hai người họ giống nhau như đúc. Chỉ khác ở chỗ Cố Minh Đông là người trẻ khỏe mạnh, làn da căng mượt, toàn thân tràn đầy sức sống. Còn người đàn ông trước mắt thì đã già rồi, sắc mặt uể oải và đôi mắt lõm sâu do phải suy nghĩ quá nhiều, vừa nhìn đã biết là người sắp chết.

"Xin lỗi." Người đàn ông thì thầm.

"Cha có lỗi với con."

"Là do cha quá ích kỷ, cho nên mới làm con bị liên lụy vào chuyện này, ép con phải gánh vác trách nhiệm."

Từng giọt nước rơi xuống mặt hồ, tạo nên gợn sóng làm khuôn mặt của ông ấy càng thêm mờ ảo, chỉ có giọng nói kia là vẫn rõ ràng như lúc ban đầu.

"Con trai, con là người nhà họ Bạch chân chính."

"Cha luôn luôn tự hào về con."

Cố Minh Đông hơi hé miệng, cha sao? Anh là cha của A Tinh và A Thần, cũng là cha của Tiểu Vân, nhưng anh chưa bao giờ có cha, chưa bao giờ cảm nhận được cái gọi là tình thương của cha cả. Nhưng mà giờ phút này, đôi tay gầy còm kia lại dịu dàng quá đỗi, làm cho anh cảm thấy mình được yêu.

"Cha đang ở đâu?"

Cố Minh Đông hỏi.

"Con không cần tìm cha, cha đã quay về nơi mà cha nên ở."

Giọng nói kia chậm dần chậm dần:

"Mọi thứ đã kết thúc rồi, con trai của cha, con cũng nên trở về thôi."

"Nhưng..."

Cố Minh Đông vừa định nắm lấy tay ông ấy thì đôi bàn tay kia lại dùng sức đẩy anh một cái, khiến anh chìm sâu vào trong đáy hồ.

"Con đã tự do rồi, con trai à."

Cố Minh Đông còn định nói gì nữa nhưng cảm giác mệt mỏi đột nhiên ập tới, hai mắt anh dần dần nhắm lại rồi chìm vào giấc ngủ say.

Thời gian trôi qua, không biết bao lâu sau, anh nghe

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip