Chương 1215: Trở trời 2
Trở trời 2
Cố Minh Đông huơ tay hoạt động cơ thể trong chốc lát mới cảm giác được người mình khỏe hơn một chút. Đầu óc của anh vẫn còn hơi mông lung, ký ức chỉ dừng lại lúc còn đang trong trận chiến. Giờ thì Cố Minh Đông mới hiểu vì sao cơ thể mình lại uể oải đến như vậy, một người nằm trên giường hết nửa tháng sao có thể không mệt được chứ. Không cần nghĩ cũng biết lúc anh hôn mê bất tỉnh thì người nhà nhất định sẽ rất lo lắng.
Anh chống tay muốn ngồi dậy, Cố Lượng Thần thấy thế thì vội vàng nói:
"Cha, cha vừa mới tỉnh mà, nghỉ ngơi một lát đi đã."
"Để cha đứng dậy hoạt động một chút, nằm lâu quá xương cốt muốn rỉ sét hết cả rồi."
Cố Lượng Thần nghe thế thì mới đỡ anh ngồi dậy dựa vào đầu giường.
"Mấy đứa kể cho cha biết chuyện gì đã xảy ra sau đó đi."
Hai anh em sinh đôi nhìn nhau, không hề có ý định giấu diếm.
"Ngày đó, sau khi cha đi lên núi thì ông Trịnh cảm thấy có gì đó không đúng, cho nên đã gọi bọn con cùng đi với ông ấy lên núi để giúp đỡ."
"Lúc bọn con đi tới chân núi thì gặp được một người đang chạy từ trên núi xuống, bọn con nhanh chóng trói người đó lại rồi nhờ người ta chở người đó tới đồn công an, sau đó mới tiếp tục lên núi, vì thế nên mới bị trễ một chút."
"Chờ tới khi bọn con lên tới nơi thì mới phát hiện sương mù trên núi quá dày đặc, không thể nhìn ra được cha đang ở đâu."
Cố Lượng Tinh nói tiếp:
"Cũng may có ông Trịnh đi theo, ông ấy bảo bọn con đứng ở một vị trí nhất định, bọn con cũng không hiểu nguyên lý của nó như thế nào, nhưng sau khi làm theo lời của ông ấy thì bầu trời đột nhiên sáng hơn rất nhiều."
Cố Lượng Thần nói phần tiếp theo:
"Cha, tối hôm đó bọn con đã thấy được bản đồ sao."
"Không phải là những ngôi sao thường thấy mà là toàn bộ bản đồ sao, hiện ra ở trước mắt bọn con, cứ như chỉ cần đưa tay ra là có thể bắt lấy được vậy."
Cố Minh Đông gật đầu, lại hỏi:
"Sau đó thì sao?"
Cố Lượng Tinh nắm tóc, cười ngượng:
"Sau đó thì con cũng xỉu luôn, không biết gì nữa hết."
Cố Minh Đông nhíu mày, hỏi:
"Ông Trịnh thế nào rồi?"
"Ông Trịnh không sao hết."
Cố Lượng Thần nói:
"Bọn con nghe công an nói là bọn họ phải tìm trong núi rất lâu mới có thể tìm được chúng ta, đám trộm mộ kia thì đã chết mất mấy người, số còn lại đều bị ngất do mất máu quá nhiều."
"Trộm mộ?"
"Đúng thế, đã bắt được hết toàn bộ, công an đã thẩm vấn bọn họ suốt cả đêm, nhưng chỉ có thể lấy được lời khai là bọn họ tới đây để tìm kho báu, kiểu này là trộm mộ chứ còn gì nữa?"
Cố Lượng Thần liếc cậu một cái rồi nói:
"Các đồng chí công an nói là vì ở trên núi có khí độc, do nhiệt độ mấy ngày Tết khá thấp nên khí độc bị tụ lại trong khe núi đó, bởi vậy sau khi đám người kia đi vào trong đã bị dính ảo giác do hít phải khí độc."
Cố Lượng Tinh nói lớn:
"Cha, cha không biết đâu, mấy người đó điên hết rồi, sau khi tỉnh dậy cứ la hét nói là có quái vật, còn tự giết lẫn nhau nữa."
"Công an đã kiểm tra kỹ càng, những vết thương trên người bọn họ đều là do bọn họ tự mình đánh nhau, cho nên nhất định là do hít phải khí độc nên dính ảo giác rồi, còn chưa tìm được kho báu thì đã tự choảng nhau."
Cố Minh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền