Chương 1218: Trở trời 5
Trở trời 5
Vừa về tới nhà, chị em nhà họ Cố nhanh chóng mài dao giết gà vịt, mỗi ngày hầm một con gà nấu canh, một con vịt nấu cháo. Cố Minh Đông ăn nhiều tới mức sắc mặt hồng hào hẳn, người nào không biết anh từng nằm viện còn tưởng là trong nhà anh sắp có việc vui gì nên cả người mới như trẻ ra vài tuổi như thế.
Cố Minh Đông chỉ có một cái miệng, sao có thể nói lại một đống người được chứ, cho nên đành phải ở thêm vài ngày. Lúc ở bệnh viện, ai cũng xem anh như là bệnh nhân bệnh nặng lắm, làm cho anh cảm thấy không được tự nhiên.
Tới ngày thứ ba từ lúc anh tỉnh thì dù mọi người có nói gì đi nữa, Cố Minh Đông vẫn kiên quyết đòi xuất viện.
Khó khăn lắm mới có thể về tới nhà, vừa mới bước vào trong nhà thì Cố Minh Đông đã thở dài một hơi:
"Ở nhà vẫn là sướng nhất."
Cố Lượng Thần lập tức nói:
"Cha, cha biết thế là tốt rồi, sau này đừng làm như thế nữa."
"Đúng đó, cha xem, cha bị như thế một lần mà đã làm bọn con lo muốn chết rồi, cả nhà đều ăn không ngon, ngủ không yên, mọi người đều như rắn mất đầu, cha nỡ lòng nào nhìn bọn con như thế sao?"
Cố Minh Đông biết lần này mình làm sai thật cho nên chỉ đành gãi mũi mắng:
"Cha là cha hay mấy đứa là cha vậy hả? Nói gì mà nói hoài."
Trịnh Thông đi ra, nhìn thấy anh thì cười nói:
"Ối chà, cuối cùng cũng chịu cho cậu xuất viện rồi đấy à?"
Cố Minh Đông bất đắc dĩ nói:
"Tại bọn họ làm quá lên thôi chứ tôi đã khỏe từ lâu rồi."
"Tôi thấy cậu sống ở trong phúc mà không biết hưởng phúc, có biết nằm trong bệnh viện tốn tiền lắm không, nhưng dù là thế thì mọi người từ lớn tới nhỏ đều muốn cậu ở lại trong bệnh viện thêm vài ngày, bọn họ quan tâm cho cậu thôi mà."
Chứ như những nhà khác trong đội sản xuất, nếu người già mà bị bệnh thì đa phần họ đều tự ý dùng thuốc dân gian, thậm chí không dám đi khám bệnh, chỉ vì muốn tiết kiệm tiền cho gia đình. Cố Minh Đông cũng biết điều đó nên mới im lặng chấp nhận tấm lòng của các em và các con.
Nếu so với Cố Minh Đông thì sắc mặt của Trịnh Thông hồng hào khỏe mạnh hơn hẳn, điều này làm Cố Minh Đông vô cùng ghen tị.
Khó khăn lắm mới nhịn được tới ngày khai giảng, sau khi đuổi hết đám nhóc đó đi học thì Cố Minh Đông mới có thời gian rảnh rỗi. Anh xách ghế ra ngồi ở ngoài cửa, bốn con chó nằm úp sấp ở dưới chân anh, có lẽ là đang hối hận vì không thể tham dự cuộc chiến hôm đó nên bây giờ chúng nó bám Cố Minh Đông như sam, Cố Minh Đông đi đâu thì bọn nó đều đi theo đó.
Cố Minh Đông dùng mũi chân đẩy chúng nó qua một bên, nếu không thì chân anh sẽ chúng "ủ" cho toát mồ hôi mất.
Trịnh Thông cũng xách ghế ngồi bên cạnh anh:
"Có gì muốn biết thì hỏi đi."
Cố Minh Đông nghĩ nghĩ rồi nói:
"Rốt cuộc ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Trịnh Thông lắc đầu nói:
"Ông già này vô dụng rồi, không thể nhìn thấu được thiên cơ."
"Ông Trịnh, ông đừng có úp úp mở mở như thế chứ, có gì thì mau nói đi nào."
Trịnh Thông trừng anh một cái rồi mới tiếp tục nói:
"Tình hình lúc đó rất căng, lúc đầu tôi còn tưởng sẽ có một trận chiến lớn, có khi sẽ phải hy sinh cả cái mạng già này, ai ngờ đâu giữa đường lại có người nhảy ra giúp."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền