ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1217: Trở trời 4

Trở trời 4

Sau khi Cố Minh Đông tỉnh, công an nghe tin liền lập tức cử người đến lấy khẩu cung. Cố Minh Đông không hề giấu giếm, anh kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra lúc đó.

Kết quả, công an Vương nghe xong thì thở dài:

"Đồng chí A Đông à, những gì cậu kể đều là ảo giác cả."

Một anh công an trẻ bên cạnh còn cười trộm:

"Cái gì mà làn sương đen, bản đồ sao, mấy thứ này sao có thể là sự thật được."

Người công an già trừng anh công an trẻ một cái rồi nói:

"Khí độc vào ban đêm rất nhiều, lúc các cậu vào núi đều bị trúng độc hết nên mới gặp phải ảo giác như thế."

Ông ấy nhỏ giọng nói thêm:

"Thật ra thì phía trên cũng có nghi ngờ, phái người lên đó đào rất lâu, nhưng cuối cùng lại chẳng tìm ra được cái gì cả, vạc đồng thau hay làn sương đen gì đó đều không có, đều là do các cậu bị trúng khí độc nên tưởng tượng ra thôi."

Cố Minh Đông tò mò hỏi:

"Thật sự không có gì cả sao?"

"Không có, lật ngược hết cả quả núi lên rồi, ngay cả một cái mái ngói còn chẳng thấy."

"Đám người trộm mộ kia cũng thảm thiệt, nghe đồn bên đó có kho báu xong tưởng thật, ai ngờ đâu đều bị khí độc xử hết."

Nếu công an đã kết luận như vậy, Cố Minh Đông cũng không truy hỏi thêm. Anh chỉ hỏi một câu:

"Công an Vương, còn Ngô Lão Tam..."

Người công an già nhìn xung quanh, thấy không có ai mới nhỏ giọng nói:

"Cậu đừng xía vào chuyện này, không làm gì được đâu."

"Sao thế?"

Người công an già có quen biết với Cố Minh Đông, hơn nữa anh cũng là nhân chứng, cho nên ông ấy nghĩ một chút rồi nói:

"Cậu có biết đám người kia tới từ đâu không?"

Cố Minh Đông gật đầu:

"Tới từ Hương Cảng."

"Đúng thế."

Người công an già hừ một tiếng rồi nói:

"Nhưng có một chuyện chắc cậu không biết, tên cầm đầu - ông chủ Đỗ đó - cũng chính là ông địa chủ nhà họ Đỗ ở thôn chúng ta ngày xưa."

"Người vợ mất tích của Vương Mặt Rỗ trong thôn các cậu năm đó, tên là Đỗ Bình Bình ấy, nghe nói chính là con gái của ông ta, bây giờ cũng đang ở Hương Cảng."

Đương nhiên Cố Minh Đông vẫn còn nhớ Đỗ Bình Bình, lúc đó bọn họ còn có một vụ giao dịch nữa mà, có điều lúc đó Cố Minh Đông không biết nhà họ Đỗ lại giấu nhiều bí mật đến thế.

Người công an già lại tiếp tục:

"Bên trên nghi ngờ là người nhà họ Đỗ có giấu kho báu trên núi thật, cho nên đã cho người đi tìm rất lâu, nhưng mà dù có mang theo máy dò kim loại thì vẫn chẳng thể tìm ra được gì."

"Còn ông già họ Đỗ kia thì chết rồi, tình hình chính trị ở bên Hương Cảng lại khá phức tạp, cho nên giờ không thể liên lạc với người nhà họ Đỗ được."

"Những người ông ta mang tới đều điên khùng hết cả, có mấy người không bị điên thì cũng sắp chết."

"Cho nên tôi mới nói chuyện này phức tạp lắm, cậu đừng quan tâm chi cho mệt."

Người công an già vỗ vai anh một cái, còn khen:

"Cậu có ý thức bảo vệ tài sản quốc gia là chuyện tốt, có điều bây giờ đã có chính phủ rồi, cậu cứ yên tâm giao trách nhiệm đó cho họ đi, sau này cứ yên tâm sống là được."

Cố Minh Đông gật đầu:

"Công an Vương, cảm ơn ông đã nhắc nhở tôi, tôi nhớ rồi."

"Cậu không chê tôi nói nhiều là được rồi."

Công an Vương mang khẩu cung về đồn, nhưng hiển nhiên, dù Cố Minh Đông có nói thật thì khẩu cung

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip