Chương 1225: Phiên ngoại A Thần 2
Phiên ngoại A Thần 2
Cố Lượng Thần vừa bị "đuổi" về, vừa mới bước vào văn phòng thì Tần Vận đã dí sát tới cửa, khiến anh không khỏi thắc mắc sao cô đuổi tới nhanh thế, quá vô lý. Anh vừa đi vừa nghĩ:
"Bảo đảm là do anh cả giở trò chứ không ai hết."
Nói không chừng anh ấy còn hợp tác với cha, chứ hồi trước bọn họ cũng làm ầm ĩ mà cha có đuổi bọn họ ra đường lần nào đâu.
Nghĩ đến chuyện Cố Lượng Tinh đã biết chuyện này sau đó còn thêm mắm dặm muối kể cho cha mình nghe, Cố Lượng Thần lại càng đau đầu hơn. Anh ấy cho rằng, dù mình có thích thì cũng thích tuýp người dịu dàng ngọt ngào chứ không bao giờ thích kiểu người miệng mồm cứ oang oang thế này, tính cách của Tần Vận chẳng khác gì anh cả nhà mình cả, khi không anh ấy lại đi cưới thêm một "Cố Lượng Tinh" về nhà làm gì? Bộ sợ trong nhà chưa đủ ồn ào hả?
Không chờ Cố Lượng Thần đi xa, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng kêu đau: "Ui da!"
Cố Lượng Thần dừng bước, sau đó nhíu mày đi trở về, quả nhiên nhìn thấy Tần Vận đang ngã ngồi ở bậc thang.
"Em sao thế?"
Cố Lượng Thần chỉ đành khom lưng hỏi.
Ai ngờ Tần Vận lại bất ngờ duỗi tay giữ chặt anh ấy:
"Bắt được anh rồi nhé."
"Giáo sư Cố à, có phải anh đang lo lắng cho em không?"
Bàn tay của cô gái nõn nà và mềm mại, trên mặt còn mang theo nụ cười, cặp mắt cong cong như vầng trăng non sáng lấp lánh nhìn về phía anh ấy.
Cố Lượng Thần không nhịn được hơi ngẩn người, sau khi phản ứng lại thì có chút thẹn quá hóa giận:
"Ai dạy em cái trò dùng thân thể mình để đùa giỡn thế hả, có đọc qua truyện "
Chó sói và cậu bé chăn cừu" chưa?"
"Giáo sư Cố ơi, ý anh là chúng ta sẽ còn có cơ hội gặp nhau lần thứ hai và lần thứ ba nữa sao?"
Não Tần Vận lại nhảy số theo một hướng khác.
Mặt Cố Lượng Thần đen thui:
"Em là con gái đó, có biết xấu hổ là gì không vậy hả?!"
Tần Vận lon ton chạy theo anh ấy, dù một chân còn đau nhưng cô ấy vẫn kiên trì không bỏ:
"Giáo sư Cố, anh chờ em đã nào, mẹ em nói là thích ai thì phải dũng cảm theo đuổi người ta, nếu để lỡ nhau rồi thì sẽ hối hận cả đời đó."
Thi thoảng Cố Lượng Thần vẫn nghe được tiếng xuýt xoa vì đau của cô ấy, nhưng lần này anh ấy nhất quyết không quay đầu lại.
"Giáo sư Cố, anh nhìn em thử đi, suy nghĩ lại được không á."
Nhìn bóng lưng càng lúc càng xa của anh ấy, Tần Vận bất đắc dĩ nói:
"Nhẫn tâm dễ sợ, nhưng ai bảo em thích anh làm chi."
Cố Lượng Thần cho rằng cô gái chỉ cảm nắng thoáng qua thôi chứ không kiên trì được bao lâu, kết quả Tần Vận lại chỉ tiến không lùi, hoàn toàn không có ý từ bỏ.
Sáng sớm tinh mơ, Cố Lượng Thần vừa mở cửa sổ ra thì đã thấy Tần Vận đứng ở cách vách chào hỏi mình.
"Giáo sư Cố, buổi sáng tốt lành nha."
Hồn vía Cố Lượng Thần suýt bay lên mây luôn:
"Sao em lại ở đây?!"
"Em quên nói cho anh, giáo sư Từ là cậu út của em, cho nên sau này chúng ta sẽ là hàng xóm đó!"
Cố Lượng Thần lạnh mặt đóng cửa sổ lại.
Nhưng không bao lâu sau, có người tới gõ cửa phòng anh ấy. Cố Lượng Thần sầm mặt đi ra mở cửa, theo bản năng hỏi:
"Rốt cuộc em muốn làm gì thế?"
Ai ngờ người đứng ở cửa không phải Tần Vận mà là giáo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền