Chương 1226: Phiên ngoại A Thần 3
Phiên ngoại A Thần 3
Sáng hôm nay, Cố Lượng Thần đã ăn đến no căng. Anh ăn một hơi hết ba cái bánh bao nhân súp xong, mới khựng lại:
"Sao mình lại ăn thật thế này."
Nhìn số điểm tâm còn thừa lại, anh ấy thở dài:
"Cô nhóc này tưởng mình là lợn hay gì không biết."
Cũng từ ngày này, Tần Vận bắt đầu xuất hiện trong mọi ngóc ngách sinh hoạt của anh ấy, cô ấy có thể nhảy ra từ bất kỳ đâu, sau đó cười tươi rói hô to:
"Xin chào giáo sư Cố."
Sáng sớm khi mở cửa sổ ra, Cố Lượng Thần sẽ bắt gặp cô ấy đang tưới hoa trong sân, sau khi nhìn thấy mình, Tần Vận sẽ hào hứng phất tay chào hỏi.
Trên đường đi làm, hai người cũng đi chung đường, cho dù anh ấy có lạnh lùng cách mấy thì cô ấy vẫn liến thoắng không ngừng, cứ như không bao giờ hết chủ đề để nói vậy.
Trong khi đi làm, thi thoảng trên bàn làm việc của anh ấy sẽ xuất hiện một ít đồ ăn vặt, bánh quy, thậm chí là hoa tươi còn đẫm sương sớm, không cần hỏi cũng biết là ai đưa tới.
Tới đêm khuya, Cố Lượng Thần lại không muốn về nhà, bởi vì Tần Vận luôn thích gõ tường và trò chuyện với anh ấy dù cả hai còn cách nhau một bức tường. Mà Tần Vận thì lại rất thích thú.
Ban đầu Cố Lượng Thần chỉ cảm thấy phiền cực kỳ, từ nhỏ anh ấy đã bị anh cả của mình "tra tấn" cho nên chỉ thích trong nhà yên tĩnh một chút mà thôi, giờ thì hay rồi, cứ như nuôi cả một bầy chim sẻ trong phòng vậy.
Cố Lượng Thần không nhịn được suy nghĩ, rốt cuộc tình yêu là gì mà lại có thể khiến một người lãng phí toàn bộ thời gian quý báu trong ngày và dành hết nó cho một người khác.
Nhưng có một ngày, Tần Vận đột nhiên biến mất. Căn nhà lập tức trở nên yên tĩnh, hoặc có thể nói là quá hiu quạnh. Cố Lượng Thần cũng không hiểu bản thân mình lúc này bị làm sao nữa.
Cố Lượng Tinh đến thăm em trai "côi cút" của mình. Nghe em ấy hỏi như thế thì anh ấy ôm bụng cười rần rần suốt mười phút.
A Tinh cười đến mức muốn tắt thở, đến khi thấy Cố Lượng Thần sắp đánh mình thì anh ấy mới mở miệng nói:
"Em hai, bình thường em thông minh lắm mà, sao dính tới chuyện tình cảm thì cứ ngây thơ như con bò đeo nơ vậy?"
"Nếu em không thích cô nhóc kia thì lúc trước đã không dịu dàng với người ta, để người ta đem lòng thầm thương trộm nhớ em rồi."
"Nếu em không thích cô ấy thì sao em lại chịu cho cô ấy vào nhà?"
"Nếu em không thích cô ấy thì sao em chịu ăn thức ăn do cô ấy nấu?"
"Nếu em không thích cô ấy thì sao em có thể nhẫn nại nghe cô ấy tâm sự, sau đó còn nhớ rõ từng câu từng chữ của cô ấy nữa?"
Cả người của Cố Lượng Thần cứng đờ.
"Sao lại thế được, em..."
"Em lớn tuổi hơn cô ấy rất nhiều, cho nên luôn xem cô ấy như con cháu trong nhà thôi, hơn nữa em chỉ tính chuyên tâm nghiên cứu chứ chưa từng nghĩ tới chuyện kết hôn bao giờ."
"Ôi trời, nhà trai lớn tuổi hơn thì có sao đâu, với lại cả hai đâu phải thân thích, con cháu gì ở đây không biết."
Cố Lượng Tinh gãi mặt, vỗ bả vai của em trai rồi nói:
"A Thần à, anh cả đã muốn hỏi em chuyện này từ lâu rồi, có phải là em có bệnh kín gì khó nói không, nếu có thì cứ nói ra đi, anh cả dẫn em đi khám bác sĩ."
"Chúng ta không thể giấu bệnh được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền