Chương 57: Xử tội công khai 1
"Thưa bà con, hôm nay, ở chỗ này, tôi thay mặt đất nước, thay mặt đảng, thay mặt đại đội tuyên dương một người."
Tất Lão Lưu khàn giọng hô lớn. Hiếm khi Tất Lão Lưu được mọi người ủng hộ như thế này, khắp sân phơi thóc vang lên tiếng vỗ tay giòn giã.
"Cố Minh Đông, con cháu của liệt sĩ đại đội chúng ta, cậu ấy đã đánh chết con lợn rừng có ý đồ phá hoại hoa màu, hơn nữa còn không giấu diếm làm của riêng mà chủ động nói với đại đội, muốn chia phần cho tất cả xã viên."
"Hôm nay tôi đến trấn trên, thư ký Vương đã biết chuyện này rồi, còn khen ngợi đại đội của chúng ta đấy, đặc biệt là Cố Minh Đông, trên người của cậu ấy có tinh thần hy sinh và phấn đấu đặc trưng của riêng giai cấp vô sản."
"Nào, chúng ta hãy dành một tràng pháo tay cho cậu ấy, xin mời Cố Minh Đông lên sân khấu."
"Anh cả, anh mau lên sân khấu đi."
Em hai Cố hưng phấn không thôi, duỗi tay đẩy anh cả nhà mình lên.
"Cái thằng này, vui đến ngớ người ra rồi à."
Cố Kiến Quốc cũng hiếm thấy mà lộ ra một ít ý cười. Sắc mặt của Cố Minh Đông đã chết lặng, anh lê từng bước tới bên người Tất Lão Lưu.
"Đại đội trưởng, đây không phải là công lao của một mình tôi, con lợn rừng này thuộc về mọi người."
Cố Minh Đông nói.
Tất Lão Lưu được cấp trên khen ngợi một đợt nên đang rất vui vẻ, nghe thế thì cười ha ha nói:
"A Đông à, đến lúc này rồi cậu cũng đừng khiêm tốn nữa, không có cậu thì làm gì có con lợn đó được, cậu chính là anh hùng của đại đội chúng ta."
"Lại đây, cầm lấy đi."
Tất Lão Lưu đưa một thứ cho anh.
"Đây là cái gì thế?"
Nụ cười của Cố Minh Đông cứng đờ.
"Mau mở ra đi."
Tất Lão Lưu cười nói:
"Đây là giấy khen do thư ký Vương tự tay viết đấy, 'Anh Hùng Trừ Hại', đại biểu cho sự tán thành và khen ngợi của quốc gia đối với đại đội chúng ta."
Đám xã viên chưa từng gặp qua chuyện hay ho như vậy, thế là lại càng ra sức mà vỗ tay. Cố Minh Đông chết lặng mở giấy khen ra, nền giấy là màu đỏ, vết mực vẫn còn rất mới, vừa nhìn đã biết là được viết ngay tại chỗ. Anh nhìn giấy khen, sau đó đứng sững trên sân khấu mặc cho mọi người vây xem, nụ cười trên môi hiện rõ sự xấu hổ.
Thật sự không cần đến mức này đâu, Cố Minh Đông có cảm giác như mình như trạng nguyên đeo tú cầu đỏ trước ngực đi dạo trên đường phố ở thời xưa vậy.
Tất Lão Lưu lại tiếp tục khàn giọng hô:
"Hỡi bà con, chúng ta phải học tập theo tấm gương của đồng chí Cố Minh Đông nhé."
Cố Minh Đông đang bước xuống sân khấu, nghe ông ta gào lên như thế thì không kịp chuẩn bị mà lảo đảo bước chân.
Em hai Cố không hiểu được cảm giác xấu hổ của anh cả nhà mình, cậu duỗi tay nhận lấy tờ giấy khen kia, hí ha hí hửng quan sát:
"Mọi người mau lại đây xem nè, đây chính là giấy khen do thư ký trấn trên phát cho anh trai tôi đó."
Các xã viên chen chúc chạy sang muốn được nhìn thử một cái. Cố Minh Đông vỗ cái bộp lên trán, tranh thủ không có ai chú ý, anh vội vàng chuồn về nhà.
Một hồi lâu sau em hai Cố mới cầm giấy khen trở về, vừa vào cửa đã nói:
"Anh cả, sao anh về sớm thế, ban nãy Đại đội trưởng còn nói thư ký Vương rất thích anh, muốn toàn bộ công xã noi gương anh đó."
Em ba Cố cũng hùa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền