Chương 58: Xử tội công khai 2
Em tư Cố hạ quyết tâm, cô bé lấy phần cơm mà bình thường mình không nỡ ăn ra, khuấy thành hồ nhão để dán.
Em hai Cố đứng lên băng ghế, cậu muốn dán tờ giấy khen này ở ngay chính giữa, đó là nơi bắt mắt và an toàn nhất.
Em ba Cố đứng phía dưới đỡ ghế và giúp cậu nhìn xem có bị lệch hay không.
Ba đôi mắt tương tự nhau đồng loạt nhìn về phía anh, dường như đang hỏi tại sao phải chờ.
Cố Minh Đông khựng lại, cuối cùng chỉ đành nói:
"Thôi được rồi, mấy đứa thích dán chỗ nào thì dán đi."
Nói xong anh ôm hai cậu nhóc sinh đôi vào trong ngực, bắt đầu xoa cái đầu nhỏ của hai đứa để xả stress.
Trong nháy mắt, Cố Minh Đông cảm giác như mình đã trở về lúc nhỏ, đó là lần đầu tiên anh mang giấy khen "học sinh ba tốt" về nhà, cha mẹ anh cũng vui mừng hệt như vậy, sau đó hồ hởi dán nó lên tường.
Nhớ lại cha mẹ - người mà mình không bao giờ có thể nhìn thấy nữa, cảm giác xấu hổ của Cố Minh Đông lập tức biến mất, thay vào đó là một loại cảm xúc kỳ lạ khó miêu tả thành lời.
Cố Lượng Tinh đột nhiên duỗi tay ôm lấy cổ cha mình, cậu nhóc kề sát mặt anh, hỏi:
"Cha không vui ạ?"
Cố Minh Đông lấy lại tinh thần, đón lấy ánh mắt ngây thơ của con trai mình. Hai cậu nhóc với gương mặt giống nhau như đúc cùng nghiêng đầu nhìn anh, hai cái đầu nhỏ dựa sát vào nhau.
Cố Minh Đông bất chợt cảm thấy thoải mái hẳn, anh cười nói:
"Có đâu, nhìn chú hai của mấy đứa vất vả như thế khá vui mà."
Em hai Cố nghe được, không buồn quay đầu lại nói:
"Cái này đâu thể gọi là vất vả, đây là vinh dự của nhà chúng ta đấy."
Cảm xúc hưng phấn này vẫn luôn kéo dài tới tận buổi tối, lúc ăn cơm, em hai Cố vẫn cứ huyên thuyên không dứt miệng, nước miếng bay tứ tung.
Cố Minh Đông nghe mà cứ tưởng mình đã đến thủ đô và được thủ lĩnh tối cao khen ngợi chứ không phải bị Đại đội trưởng phát cho một tờ giấy khen rẻ bèo ở sân phơi thóc trong thôn.
Ăn cơm xong, thái độ của em hai Cố lại càng thêm ân cần.
Không màng đến ánh mắt lạnh tanh của em ba Cố, cậu pha một ly nước đường cho anh cả nhà mình, sau đó đi nấu một nồi nước nóng rồi pha thành độ ấm vừa phải để anh cả rửa chân.
Trong lúc Cố Minh Đông rửa chân thì cậu lại đứng kế bên bóp vai đấm chân cho anh nữa.
Tuy đã từng hưởng thụ chuyện này qua một lần nhưng Cố Minh Đông vẫn cảm thấy nổi hết da gà lên:
"Thằng hai, em bình thường lại chút có được không?"
Em ba Cố nghe thế thì cười phì một tiếng.
Em tư Cố và hai cậu nhóc sinh đôi cũng len lén cười trộm, cả căn nhà rộn ràng tiếng cười.
Em hai Cố tức giận quát bọn họ:
"Cười cái gì mà cười."
Sau đó lại xoay người lấy lòng anh:
"Anh cả, anh có mệt không, hay để em bóp chân cho anh nữa nhé."
Cố Minh Đông vội vàng cản cậu:
"Không cần đâu, em bận gì thì đi làm đi."
"Em có bận gì đâu, anh cứ để em hầu hạ anh đi mà."
Em hai Cố cười lấy lòng.
Cố Minh Đông đau đầu, không phải anh ghét bỏ gì đứa em trai này, nhưng mà cậu không biết canh lực gì cả, bóp vai không phải quá nhẹ thì là quá mạnh, cái này không thể gọi là hầu hạ được, phải là hành hạ mới đúng.
Nếu không phải anh rất tin tưởng vào chỉ số thông minh của em trai,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền