ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Chương 59. Xử tội công khai 3

Chương 59: Xử tội công khai 3

Bởi vì thói quen từ thời tận thế, cho nên Cố Minh Đông không thể chịu được cảm giác có người nhìn chằm chằm vào mình khi đang ngủ. Xem ra không đuổi cậu đi thì tối nay mình khó lòng mà yên giấc rồi.

Nếu không phải còn nhớ cậu là em ruột của mình, Cố Minh Đông đã cho cậu một đá bay ra ngoài cửa rồi. Anh chỉ đành mở miệng hỏi:

"Rốt cuộc em muốn gì?"

Em hai Cố ngồi xổm ở mép giường, lộ ra nụ cười khờ khạo. Cố Minh Đông nhéo nhéo giữa mày:

"Em mau bình thường lại rồi nói chuyện đàng hoàng đi."

Em hai Cố vội vàng nói:

"Anh cả, em thật sự chỉ muốn bồi dưỡng tình cảm với anh thôi mà."

Cố Minh Đông nhướng mày:

"Không nói thật đúng không, vậy sau này cũng đừng nói nữa."

Thấy anh chuẩn bị nằm xuống ngủ thật, em hai Cố cuống lên:

"Không có, em nói liền đây, anh phải đồng ý đấy nhé."

Cố Minh Đông nheo mắt nhìn em hai Cố đầy nguy hiểm. Em hai Cố chợt nhớ lại, hình như anh cả nhà mình có từng nói qua là rất ghét bị người khác uy hiếp. Cậu gấp đến độ vò đầu bứt tai, sốt ruột giải thích:

"Anh cả, không phải em uy hiếp anh đâu, em có chuyện muốn nhờ anh cơ."

Anh ngồi dậy, nhìn xuống em trai:

"Rốt cuộc em muốn nhờ cái gì?"

Em hai Cố xoa xoa tay, nếu không phải nhan sắc của cậu khá ổn thì động tác này nhất định sẽ vô cùng đáng khinh.

"À thì, anh cả ơi... Không biết anh có thể dạy em cái đó không."

"Cái đó là cái gì?"

Em hai Cố bắt đầu khoa tay múa chân miêu tả: "Là cái kia đó ạ, "rắc

" một cái là con lợn rừng to như thế cũng chết tươi, anh dạy em cái đó được không?"

Không đợi Cố Minh Đông trả lời, cậu lại tiếp tục nói:

"Chờ em học xong, không cần anh cả vất vả nữa, mỗi ngày em sẽ lên núi giết lợn rừng về cho anh ăn."

Nụ cười của cậu vô cùng chân thành.

Cố Minh Đông cười một tiếng, lần đó là anh dùng dị năng mới giết được con lợn, đứa em trai ngốc này của mình muốn học chỉ sợ phải đầu thai một lần đến tương lai và trải qua tận thế đã. Nhưng sau khi thử suy nghĩ thì Cố Minh Đông cũng không từ chối thẳng, tuy Cố Minh Nam và Vương Mặt Rỗ đã đường ai nấy đi, khả năng xuất hiện những tình tiết trong ký ức của nguyên chủ là vô cùng thấp, nhưng não của thằng nhóc này làm từ cơ bắp, ai biết khi nào lại bị người khác lừa. Thay vì để như thế, còn không bằng anh tìm việc cho cậu làm, tránh để cậu rảnh rỗi sinh nông nỗi.

Sau khi quyết định xong, Cố Minh Đông dùng ánh mắt "tiếc thương cho nhi đồng bỏ học" nhìn em trai mình:

"A Nam à, nếu là người khác hỏi thì anh sẽ không dạy đâu, nhưng em thì khác, em là em trai ruột của anh, em muốn học cũng không phải không thể."

Hai mắt Cố Minh Nam sáng lấp lánh, tựa như một con lừa thấy cà rốt treo trước mặt vậy. Cố Minh Đông hơi mỉm cười:

"Học võ công rất vất vả, còn phải che giấu không cho người khác biết, khi học xong cũng không có tác dụng quá lớn, em xác định là mình muốn học sao?"

Em hai Cố không ngừng gật đầu, tích cực như chú gà con mổ thóc:

"Muốn ạ, em không sợ vất vả đâu."

Cố Minh Đông gật đầu, anh vỗ đầu vai của em trai, nói:

"Vậy từ ngày mai chúng ta bắt đầu, hôm nay trễ lắm rồi, em về nghỉ ngơi trước đi."

Lúc này em hai Cố mới chịu rời đi, khi đi tới cửa, cậu lại đột

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip