ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 69: Ác mộng 1

Đó cũng là một đêm mưa như trút nước, sấm chớp rền vang, gió lớn mưa to.

"A!" Một tiếng kêu sợ hãi vang lên, đánh thức người nhà họ Cố vẫn đang trong cơn mơ.

Em ba Cố ở cách vách thấy trời vừa hửng sáng, nhịn không được mắng:

"Trời còn chưa sáng, anh hai à, anh gào lên làm quái gì vậy!"

Lần đầu tiên em hai Cố quên không cãi nhau với em gái, cậu vội vã sờ đi sờ lại cái ót của bản thân.

Giấc mơ kia như thật sự mang theo cơn đau, như thể cảnh ở trong mơ đi tới hiện thực, khiến cái trán cậu cũng nhói lên từng cơn âm ỉ.

Tất nhiên cái ót cậu không bị thương, em hai Cố vươn tay ra, đôi tay cậu hoàn toàn không giống như ở trong mơ.

Mấy tháng như thế, Cố Minh Nam đang vào tuổi dậy thì tuy rằng không béo lên, mặc đồ nhìn gầy đó nhưng thật ra vẫn có chút thịt, tinh thần cũng minh mẫn hơn phần lớn xã viên nhiều.

Mấy ngày trước cậu còn đo thử chiều cao, năm nay đã cao lên hai centimet, qua hai năm nữa chắc chắn có thể cao bằng anh cả.

Trong cơn mơ đáng sợ ấy, cả người Cố Minh Nam ướt đẫm, dầm mưa tới run cả người, cậu nhìn xung quanh phát hiện bản thân đang đi về hướng kho lương.

Cậu nhíu mày muốn chạy, không rõ vì sao đã hơn nửa đêm rồi bản thân còn phải đội mưa tới tìm Vương Mặt Rỗ, rõ ràng chính cậu đã đồng ý với anh cả là sẽ không chơi với Vương Mặt Rỗ nữa.

"Mày có vẻ quen đường quá nhỉ..."

Giọng nói quen thuộc vang lên, một bàn tay túm lấy cậu lôi ra sau đống rơm rạ. Cố Minh Nam ngẩng đầu nhìn, là Vương Mặt Rỗ.

Anh cả? Cố Minh Nam cảm thấy hình như bản thân đã quên mất cái gì đó.

Vương Mặt Rỗ thấy cậu ngây người ra, không kiên nhẫn hối thúc:

"Rốt cuộc có làm hay không, mày nói một câu xem, không làm thì mau cút đi."

Cố Minh Nam nghe thấy bản thân cắn răng trả lời: "Làm."

Lúc này Vương Mặt Rỗ mới hài lòng:

"Tao đã bỏ thuốc vào trong nước của thằng trông kho lương rồi, tí nữa nó ngủ say rồi mày đi trộm, tao ở bên ngoài canh gác giúp mày."

Cố Minh Nam nhìn chằm chằm theo hướng kho lương thực, trong bụng bỗng nhiên sôi lên ùng ục. Cậu cảm thấy rất đói bụng, trong dạ dày giống như đang có lửa đốt, như thể thật lâu rồi không được ăn một bữa cơm no.

Vương Mặt Rỗ cười miệt thị, khinh bỉ ném cho cậu một củ khoai lang đỏ:

"Chú bảo này, anh cả mày đúng là đồ bỏ đi, vợ chết rồi bản thân cũng đòi đi theo làm gì không biết, cứ như vậy nữa thì cả nhà mày đều sẽ chết đói."

Nói xong ông ta vỗ vỗ đầu vai Cố Minh Nam, nói:

"Yên tâm, đi theo chú, chắc chắn mày không đói chết đâu."

Cố Minh Nam cúi đầu, hai ba miếng đã cạp xong củ khoang lang đỏ, lau lau miệng, lại phát hiện cánh tay mình vô cùng gầy yếu, chỉ còn lại một tầng da bọc xương. Bản thân không nên có bộ dáng như thế này, Cố Minh Nam thầm nghĩ, nhưng cơn đói trong bụng khiến cậu mất đi năng lực tự hỏi.

Cậu buồn bực trầm giọng nói:

"Đã nói rõ chúng ta chỉ làm một lần này thôi."

Vương Mặt Rỗ vui cười nhìn cậu:

"Sao thế? Sợ hả?"

Cố Minh Nam cúi đầu:

"Trộm đồ là phạm pháp."

Vương Mặt Rỗ hừ lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn cậu:

"Vậy rốt cuộc mày có làm hay không?"

Cố Minh Nam nhìn chằm chằm phương hướng kho lương thực:

"Nhưng cháu không thể để hai cháu trai chết đói được."

"Haiz, như vậy là được rồi, chờ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip