ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 70: Ác mộng 2

"Là mơ, chỉ là một cơn ác mộng mà thôi."

Lúc này Cố Minh Nam mới bình tĩnh trở lại, sau đó cậu nằm xuống chiếu, thở phì phò từng ngụm từng ngụm một.

Cậu nằm một lát, sợi dây tuyệt vọng trong giấc mơ dần dần biến mất khỏi tâm trí.

Nhưng sau một hồi lăn qua lăn lại, Cố Minh Nam vẫn không ngủ được. Cố Minh Nam xoa xoa bụng, không hề có cảm giác đói khát đến cồn cào cả tâm gan. Kế đó, cậu đột nhiên bò dậy, rón ra rón rén đi tới phòng của Cố Minh Đông.

Phòng của nhà họ Cố làm bằng đất, rộng rãi, nhưng mỗi phòng chỉ dùng rèm vải để che lại, giơ tay vén lên là có thể đi vào.

Cố Minh Nam nhẹ nhàng vén rèm lên, ló đầu vào trong thăm dò một chút.

Vào giờ này tất nhiên Cố Minh Đông còn chưa tỉnh dậy.

Cố Minh Nam thấy anh không có phản ứng gì, lại lặng lẽ đi vào trong, càng lúc càng gần, mãi tới khi ngồi xổm trước giường nhìn anh chằm chằm.

Ai ngờ chẳng đợi cậu nhìn thêm vài lần, Cố Minh Đông đột nhiên mở mắt, xoay người một cái trực tiếp ấn cậu ngã xuống đất.

"Áu áu áu đau, anh cả, là em!"

Cố Minh Nam liên tục la lên.

Cố Minh Đông áp người nằm sấp xuống rồi mới nhận ra có gì đó không đúng, cúi đầu nhìn, ồ, người đang kêu la này không phải chính là em cậu em trai ngốc của anh đó sao.

Anh đứng dậy:

"Trời còn chưa sáng em lén lút tới phòng anh làm gì?"

Em hai Cố xoa xoa cánh tay, cười khổ nói:

"Anh cả, anh xuống tay tàn nhẫn quá, tay em chắc chắn bị bầm rồi."

Một chân Cố Minh Đông để trên mặt đất, một chân đặt trên người cậu:

"Nếu người tới không phải em thì lúc này không phải cánh tay chỉ bị bầm thôi đâu mà đã trực tiếp gãy luôn rồi."

Vừa mới ra tay anh nghe thấy giọng nói quen thuộc của cậu nên mới thu sức lực lại.

"Nói nhanh đi, sáng sớm tinh mơ em không ngủ được chạy tới đây làm gì?"

Hiếm khi em hai Cố hơi ngượng ngùng, tới khi Cố Minh Đông không còn kiên nhẫn nữa, hàng lông mày dựng ngược lên trời, ánh mắt nhìn cậu có chút hung dữ, cậu mới nói:

"Em, em mơ thấy ác mộng."

"Ác mộng?" Cố Minh Đông hơi nhướng mày.

Em hai Cố thấy anh cả không trực tiếp ném mình ra ngoài thì vội vàng nói:

"Đúng vậy, em mơ thấy ác mộng rất kỳ lạ."

"Đầu giấc mơ là cả nhà chúng ta vẫn trong tình trạng không có lương thực ăn, em đói tới nỗi thành cái xác khô, rồi tin lời Vương Mặt Rỗ đi trộm lương thực, kết quả bị người ta phát hiện. Vương Mặt Rỗ tự mình chạy trước, trốn rồi trốn, vẫn luôn có một đám người ở phía sau truy đuổi em, sau đó em không cẩn thận bị ngã chết."

Nói tới đây, trong lòng cậu vẫn còn chút sợ hãi, xoa xoa cái ót mình:

"Ác mộng này rất chân thật, lúc em tỉnh lại còn tưởng rằng bản thân thật sự đã chết rồi."

Trên mặt cậu vẫn còn có thể nhìn thấy vài phần sợ hãi và khủng hoảng đối với cảnh trong mơ.

Giấc mộng nằm ngoài dự liệu này khiến Cố Minh Đông nhịn không được nhìn cậu nhiều thêm một chút.

Em hai Cố vội vàng nói:

"Em tỉnh dậy cũng cảm thấy buồn cười, anh cả giỏi giang như vậy sao có thể để chúng em đói bụng chứ."

Cố Minh Đông hơi nhướng mày, vươn tay xách lỗ tai cậu lên:

"Có đau hay không?"

"Á, đau, đau, đau, anh cả, anh nhẹ tay thôi."

Em hai Cố vội vàng xin tha.

Cố Minh Đông hừ lạnh nói: "Đau là được rồi, chỉ là một cơn ác mộng thôi,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip