Chương 74: Cốt truyện bị che giấu 3
Tôn Thục Mai đi ra khỏi phòng, hốc mắt cũng đỏ rực, nhỏ giọng nói:
"Cha còn ngủ."
Ánh mắt Cố Tú Tú ảm đạm, thay ông ấy giải thích một câu:
"Tối qua dượng cháu ngủ không ngon, cứ đau mãi, sáng sớm nay mới vừa chợp mắt."
Tôn Thục Mai cúi đầu, thật ra cha cô bé tỉnh dậy rồi, nhưng từ khi nằm liệt trên giường cha không thích gặp người ngoài, cảm thấy người khác sẽ chê cười ông ấy, lần này cũng không ngoại lệ.
Mới vừa nãy Cố Tú Tú kêu con gái vào phòng, thật ra cũng chính là muốn xem ý của chồng xem thế nào, không biết ông ấy có muốn gặp cháu trai nhà mẹ đẻ của bà ấy một lần không.
Em hai Cố là người lỗ mãng, không phát hiện còn có ý tứ giấu đằng sau, còn nói:
"Để dượng ngủ đi, đừng đánh thức dượng."
Tôn Thục Mai ừ một tiếng, đứng ở đằng kia không nói gì.
Cố Tú Tú lau nước mắt, hỏi ngược lại:
"A Nam, một mình cháu lên trấn có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?"
Tôn Thục Mai đứng ở góc tường, cúi đầu, dùng mũi chân này cọ xát mũi chân kia.
Nhưng em hai Cố lại phản ứng rất nhanh, lắc đầu nói:
"Cô, cháu không tới một mình, cháu đi chung với anh cả. Trong nhà không có chuyện gì đâu, năm nay trong thôn được mùa, hôm nay Đại đội trưởng dẫn bọn cháu tới nộp thuế lương thực..."
Cố Tú Tú kinh ngạc, cố gắng lộ ra chút ý cười:
"Được mùa sao, được mùa là chuyện tốt."
Vậy thì bà ấy cũng không cần lo lắng cho cháu trai cháu gái bên nhà mẹ đẻ rồi.
"Vậy A Đông đâu rồi?"
"Anh nói có chút việc, đi một chút sẽ quay lại."
"Tuy trong nhà cô nhỏ xảy ra chuyện, nhưng tốt xấu gì cũng còn chút tiền tiết kiệm..."
Em hai Cố vốn là người không tim không phổi lúc này cũng sầu muốn chết:
"Vậy phải làm sao bây giờ? Cô nhỏ, chuyện lớn như thế sao cô không nói với chúng cháu một tiếng, sớm biết thì đã..."
Nhưng hình như có sớm biết thì nhà bọn họ cũng chẳng giúp được gì.
Hiển nhiên Cố Tú Tú cũng nghĩ như thế, bà ấy xoa xoa khóe mắt đã đỏ ửng, chỉ nói:
"Nói với các cháu thì có được gì đâu, chỉ tổ khiến mọi người thêm u sầu mà thôi. Hơn nữa, bên phía nhà máy dượng cháu làm cũng xem như còn tình người, cho phép anh họ cháu đi làm thế chỗ, trong nhà cũng còn gắng gượng được qua ngày."
Tuy nói là như thế, nhưng trước kia dượng là công nhân cấp một, tiền lương cao, anh họ Tôn Cường thế chân đi làm cũng chỉ là người mới, tiền lương hay phúc lợi chắc chắn đều kém hơn.
Miệng em hai Cố hơi mở ra, cậu bỗng nhiên nhớ tới lúc mùa xuân, khi chị dâu cả vừa mất, nhà bọn họ bận rộn một đống, hỗn loạn cũng không có ai nói chuyện này cho cô, kết quả kéo dài cho tới bây giờ, thành ra không biết nên mở miệng thế nào.
Không khí trong phòng khách lập tức trầm xuống, cô cháu hai người đối diện nhau, không nói gì, trong đáy mắt đều có nước mắt.
Bọn họ đang nói chuyện thì Cố Minh Đông đã quay về, trong tay còn xách theo một cái túi lớn.
Người đàn bà ở sát vách nhìn qua thấy có túi lớn lập tức ló đầu ra, nhìn chằm chằm, nhanh chóng hỏi:
"Ui cha, thứ gì mà cả túi lớn thế này?"
Cố Minh Đông không trả lời bà ta, lúc anh đi vào nhà thì đóng sầm cửa lại, ngăn cản tầm mắt bà ta, thế mà bà ta vẫn cứ cố tình thò đầu vào nhìn.
"Cô nhỏ." Cố Minh Đông gọi một tiếng, đưa cho bà ấy một cái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền