ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Chương 75. Cốt truyện bị che giấu 4

Chương 75: Cốt truyện bị che giấu 4

Từ khi Tôn Quốc Đống xảy ra chuyện, mức sống hàng ngày của nhà họ Tôn lập tức xuống dốc không phanh. Sau khi bà ấy lấy chồng vẫn luôn không tìm được việc làm, chỉ có thể ở nhà chăm sóc con cái, bây giờ tình hình lại càng thêm khó khăn.

Cố Minh Đông hỏi qua tình hình của dượng, thấy cô ngại ngùng nói ông ấy còn đang ngủ thì không tiếp tục hỏi nữa. Hai anh em ngồi không bao lâu, trước khi đi vẫn để hết đồ ở lại.

Đúng lúc này người đàn bà ở sát vách bỗng thò tay lại gần, vừa bật cười khanh khách, vừa định mở túi:

"Tú Tú, cháu trai bà tặng cái gì đấy?"

"Đều là chút thổ sản vùng núi không đáng tiền thôi, ở nông thôn không có gì nhiều, chỉ có thổ sản là không ít."

Cố Tú Tú nhanh chóng đẩy tay bà ta ra, mang đồ vào trong nhà cất.

Người đàn bà bĩu môi, lạnh giọng:

"Hừ, tôi chẳng hiếm lạ mấy thứ đó."

Trong lòng bà ta lại hâm mộ Cố Tú Tú đúng là may mắn, ông Tôn nằm liệt giường, cứ tưởng không sống nổi nữa, thế mà đứa cháu trai ở nông thôn nghèo rỗng ruột kia còn có thể nhớ mà mang đồ ăn tới cho bà ấy.

Cố Tú Tú cũng chẳng thèm để ý tới bà ta, vào nhà, bà ấy nói với ông chồng đang nằm trên giường chuyện lúc nãy, sau đó còn cảm thán:

"Một năm không gặp thôi mà A Đông dường như đã thay đổi rất nhiều."

Cố Tú Tú tiễn hai người ra cửa, dõi mắt nhìn theo bóng dáng hai anh em thật lâu rồi lau nước mắt, nói với con gái:

"Các anh họ con đều là người có tình có nghĩa, nhà mình cần nhớ kỹ phần ơn nghĩa này."

Có đôi khi Cố Tú Tú cũng sẽ oán trách, vì sao nhà mẹ đẻ nhà người khác có thể giúp đỡ con gái, còn bà ấy lại chỉ có giúp đỡ ngược lại thôi. Nhưng giờ phút này, chút oán trách dưới đáy lòng Cố Tú Tú tan đi, hóa thành hổ thẹn:

"Nhà cô nhỏ ngày thường vẫn kiếm được chút tiền ăn mà, nhưng bên dưới cháu còn có em trai em gái chưa lớn, cộng thêm hai đứa con trai, có lương thực cháu cứ giấu đi, từ từ ăn, có thể nuôi con, nuôi em lớn khôn mới không làm cha mẹ đã mất của cháu thất vọng."

Tôn Thục Mai mở miệng, rồi lại không dám nói ra:

"Cô sao có thể cầm lương thực tiết kiệm của bọn cháu được chứ. Cháu yên tâm, trong trấn có cung cấp lương thực, nhà cô không đói chết đâu."

Trong thành phố có cung cấp lương thực, nhưng nghe nói cả nước đều đang mất mùa, chưa nói tới số lương thực được cấp có hạn, mà tiền trong nhà cũng tiêu hết, đã lâu rồi cô bé không được ăn gạo, ngày nào cũng chỉ gặm khoai lang đỏ và rau dại, dù vậy cũng không đủ no.

Cố Minh Đông nhìn thoáng qua cô em họ, càng hiểu rõ thêm sự quẫn bách của nhà cô, anh cương quyết bảo:

"Năm nay đại đội được mùa, chút lương thực này không tính là gì, trong nhà cháu vẫn còn."

Anh nói như chém đinh chặt sắt, hơn nữa lúc nãy Cố Minh Nam cũng từng nhắc đến việc đội sản xuất được mùa, thế là Cố Tú Tú lại do dự.

Bọn họ mới vừa đi ra khỏi tòa nhà thì phía sau truyền tới tiếng chân ai đó chạy vội, hóa ra là em họ Tôn Thục Mai. Tôn Thục Mai và em hai Cố cùng tuổi, chỉ nhỏ hơn cậu một tháng.

"Anh A Đông, anh A Nam, các anh từ từ."

Tôn Thục Mai nhanh chóng đuổi theo, nhét hộp sắt vào trong tay Cố Minh Nam.

"Cái này tặng cho anh."

Cô bé nói xong, không đợi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip