Chương 77: Phát hiện thần bí 2
Tôn Thục Mai coi hộp sắt này như trân bảo, nguyên bản có lẽ là hộp bánh quy, chỉ là cất giữ lâu lắm rồi nên phần bề mặt đã có rỉ sét. Bên trong hộp là khoảng tầm mười vỏ đạn, được chà bóng loáng, ở thời đại này cũng xem như vật được nhiều người yêu thích.
Trong lúc này, Cố Minh Đông đã đi băng qua ngọn núi, tới một nơi chưa ai từng đặt chân đến, hộp sắt kia thì được giấu kỹ trong lòng. Lúc trên đường quay về, Cố Minh Động bị khát vọng này tra tấn tới độ cơ hồ chẳng thể nào tự hỏi được, phải tự chủ lắm mới không mở hộp ra luôn. Bởi vì từ lúc nhìn thấy viên đan châu, dị năng vẫn luôn an phận nằm im trong thân thể anh bắt đầu náo động lên, khát vọng được "cắn nuốt" nó trỗi dậy mãnh liệt.
Cố Minh Đông đã sống hai đời, lần đầu tiên cảm nhận được dị năng của mình khát vọng tới như thế. Cuối cùng thì cũng tới sâu trong rừng, nơi vô cùng an toàn mà không ai phát hiện ra được, Cố Minh Đông không chờ nổi mà mở hộp sắt ra.
Nhưng Cố Minh Đông lại chẳng thèm để mắt tới những vỏ đạn kia, đưa tay đào lấy viên đan châu ở sâu bên dưới. Dưới ánh hoàng hôn, viên pha lê khúc xạ ra bảy màu rực rỡ, thu hút ánh nhìn của Cố Minh Châu. Trong mắt người ngoài thì viên đan châu này chỉ là một viên pha lê bình thường không có gì đặc biệt, chỉ xứng làm đồ chơi cho trẻ nít.
Cố Minh Đông nắm chặt viên đan châu trong lòng bàn tay. Cảm giác ấm áp truyền từ viên pha lê kia vào trong thân thể của Cố Minh Đông, thoải mái tới mức Cố Minh Đông khẽ thở dài. Ký hiệu đại biểu cho dị năng mộc ở ngực bắt đầu ngo ngoe rục rịch. Nó đã đi theo Cố Minh Đông hai đời, trước giờ vẫn luôn có hình cây non với hai mảnh lá, chưa hề thay đổi, nhưng hôm nay lại để lộ sức sống căng tràn.
Một nhánh dây leo mảnh khảnh nhẹ nhàng chui ra khỏi chồi non, bò dần lên trên như thể là hạt giống nảy mầm, nhanh chóng sinh trưởng. "A..." Cố Minh Đông cắn chặt răng, cảm giác thoải mái hòa cùng đau đớn dây dưa trong cơ thể, khiến anh khẽ rên lên.
Không biết đã qua bao lâu, viên đan châu mà anh nắm chặt trong lòng bàn tay bỗng khẽ vang lên tiếng "răng rắc" rồi vỡ vụn ra. Bụi mịn của viên đan châu kia nằm gọn trong lòng bàn tay của Cố Minh Đông, gió nhẹ thổi qua, nó liền hòa cùng bụi đất, không lưu lại chút dấu vết nào cả.
Cố Minh Đông tỉnh lại từ cảm giác sảng khoái xen lẫn đau đớn kia. Anh có hơi tiếc rẻ nhìn lòng bàn tay rỗng tuếch, lúc kéo cổ áo ra lại phát hiện dấu ấn trước ngực đã trở nên lớn hơn, chớp mắt một cái là đã ra nụ rồi! Từ hai lá cây thành nụ hoa, Cố Minh Đông cảm thấy dị năng trong cơ thể mình trở nên vô cùng dồi dào. Thậm chí nếu lúc này ném anh quay lại thời mạt thế thì anh cũng không phải là kẻ trói gà không chặt nữa.
"A..." Cố Minh Đông gào lớn, phát tiết hết thống khoái trong lòng mình. Sau khi phát tiết, Cố Minh Đông bỗng nhìn về cây quýt to lớn bên cạnh mình. Cố Minh Đông vươn tay để lên thân cây. Cây quýt vốn chỉ mọc lác đác vài quả héo hon bỗng chốc tràn ngập sức sống, mới một lát đã nở rộ từng chùm hoa chắc nõn, chẳng mấy chốc lại tàn, để lộ những quả quýt tươi mọng. Trông chúng hệt như những chiếc đèn lồng màu cam treo lủng lẳng vậy, vui mắt lắm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền