Chương 76: Phát hiện thần bí 1
"Anh cả? Anh cả..."
Cố Minh Nam là kiểu người không chịu ngồi yên, đi vòng vòng tán loạn một trận, hỏi thăm đủ loại tin tức xong xuôi mới chạy về.
Về thì thấy Cố Minh Đông đang ngồi đờ ra, như thể hồn lìa khỏi xác, mắt thì nhìn chằm chằm vào hộp sắt trên xe.
Em hai Cố cao giọng:
"Anh cả, anh làm sao thế?"
Cố Minh Đông đột nhiên hồi phục tinh thần, che giấu:
"Không sao cả, dậy sớm quá nên có hơi mệt thôi."
Em hai Cố vừa nghe thấy thế cũng nói ngay:
"Chứ gì nữa, tối hôm qua náo loạn hơn nửa đêm, hôm nay lại phải dậy sớm để đi nộp thuế lương thực, hiện tại mọi người đều vừa đói vừa mệt."
Nói rồi cậu lại hạ thấp âm lượng giọng xuống, nói:
"Anh cả, anh nghe gì chưa, mấy đại đội trưởng kế cạnh lần này thảm lắm."
"Nghe bảo là năm nay, xã viên bên phía họ vốn đã ăn không đủ no, vụ mùa cũng không bội thu, tối qua trời còn đổ mưa to, lúa bên chỗ các đại đội trưởng đấy còn chưa hái xong, chỉ sợ là đã bị vùi hết vào trong đất mất rồi."
Cùng lúc ấy, tại đại đội, Tất Lão Lưu không nhịn được mà nhắc tới mãi:
"Kiến Quốc, ông nói xem Đại đội trưởng bên đấy nghĩ như thế nào mà không biết nên gặt lúa từ sớm đi cơ chứ."
Cố Kiến Quốc bất đắc dĩ nói:
"Còn không phải là muốn chậm một chút, thu hoạch được nhiều hơn chút hay sao."
"Cũng thật là... Mà kể ra cũng lạ, không hiểu sao lúa bên đại đội nhà mình lớn lên tốt ghê, mà cũng nhanh chín nữa."
"May là tôi thu hoạch sớm, bằng không lúc này chắc đội sản xuất bên mình cũng xông vào khóc chung rồi đấy."
Cố Kiến Quốc không nhịn được mà khoe thành tích cháu trai nhà mình:
"Này đều là công lao của A Đông. Nếu không phải do nó săn được con lợn rừng lớn như thế để cho mọi người được ăn thịt thì nào đâu có sức mà làm việc nữa."
Tất Lão Lưu nghe vậy cũng gật đầu tán thành. Ngày thường, Tất Lão Lưu rất thích nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ của Đại đội trưởng của đội bên cạnh, nhưng lúc nghe tin này, mặt mày ông ta chẳng vui chút nào, trái lại còn tối tăm như mực. Họ đều là nông dân, đều vừa vào đất vào trời mà kiếm cơm ăn, năm trước thì thiên tại, vất vả lắm mới tới kỳ thu hoạch vụ mùa thu thì lại xảy ra việc này.
Thực tế, tối hôm qua trời đột nhiên trút cơn mưa lớn, lúa đã thu hoạch xong thì vẫn tạm ổn, nếu liều sống liều chết nhét vào trong nhà thì ít nhất cũng có thể vãn hồi chút tổn thất. Thế nhưng lúa ngoài ruộng đã chín cả, sau cơn mưa to, thân lúa chết hết, có vài hạt thóc còn nảy mầm luôn trong đêm.
Không biết vô tình hay cố ý nhưng suy đoán của bọn họ thật sự tiếp cận rất gần với chân tướng. Nếu không có Cố Minh Đông ở đây thì sản lượng do đội sản xuất của thôn Đại Hà sản xuất ra tuyệt đối không thể nào đạt được mức bội thu, càng không thể nào tránh được nạn mưa lớn lần này.
Quay lại đại đội, Tất Lão Lưu nhanh nhẹn thu xếp chuyện chia lương thực, ông ta lo rằng để lâu sẽ lại xảy ra chuyện.
Khi nhóm xã viên quay về thì tin về chuyện của đại đội lân cận cũng theo chân họ lan rộng. Đại đội của thôn Đại Hà vừa cảm thán nhà mình thật may mắn, đồng thời cũng hơi buồn rầu, nhất thời không khí chia lương thực cũng không còn náo nhiệt như trước nữa.
Cố Minh Đông mất hồn mất vía, dẫn theo em trai đi lĩnh lương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền