Chương 79: Phát hiện thần bí 4
Đừng thấy cái tên Bạch Tiểu Hoa nghe nữ tính như thế mà lầm, thật ra tính cách cô bé vốn rất tùy tiện, khá là giống con trai ấy.
Tôn Thục Mai bỗng cảm thấy lạ lắm, sao mới có mấy hôm không gặp Bạch Tiểu Hoa thôi mà cô ta như đổi thành người khác rồi vậy.
"Cha tớ vẫn còn đang nghỉ, tụi mình nói nhỏ thôi đừng làm ông ấy thức giấc."
Nhà họ Tôn chỉ có hai phòng. Vợ chồng Cố Tú Tú ngủ một phòng, Tôn Thục Mai với anh trai Tôn Cường chung một phòng, cha Tôn ngại tụi nhỏ lớn rồi không tiện nên mới làm cái rèm che ở ngay giữa. Thoạt nhìn có hơi khó coi nhưng nhà ít trẻ con, nên điều kiện nhà họ Tôn cũng xem như khá giả hơn những nhà xung quanh rồi.
Hôm đó, Bạch Tiểu Hoa đến tìm Tôn Thục Mai. Cô bé không được tự nhiên mà kéo tay cô ta ra:
"Được rồi, nhặt về xong tớ cũng vất lung tung nên cũng chẳng biết để ở đâu nữa, chờ tớ tìm được rồi tặng cậu được không?"
Bạch Tiểu Hoa lại thúc giục:
"Vậy giờ cậu tìm luôn đi, tớ ngồi đây chờ."
Tôn Thục Mai có hơi không vui, cô bé còn muốn phụ mẹ nấu cơm, mặt khác hôm nay nhà bọn họ ăn cháo khoai lang đỏ, nhỡ đâu muộn quá Bạch Tiểu Hoa muốn ở lại ăn cơm thì làm sao bây giờ?
Bạch Tiểu Hoa như không nhìn được thấy sắc mặt khó xử của cô bé, lại tiếp tục thúc giục.
Tôn Thục Mai chép miệng, cuối cùng vẫn dẫn cô ta vào nhà. Sau khi vào nhà, mắt Bạch Tiểu Hoa láo liên không ngừng, âm thầm đánh giá hoàn cảnh nhà họ Tôn.
Tôn Thục Mai tìm trong đống đồ của mình, nhưng tìm đi tìm lại cũng không thấy viên đan châu kia đâu.
"Tiểu Hoa, không thấy viên đan châu kia đâu cả."
Bạch Tiểu Hoa nhíu mày:
"Sao lại không thấy cho được, cậu cẩn thận tìm lại xem sao."
Cô ta có vẻ vô cùng sốt ruột, như thể thứ biến mất không phải là một viên đan châu mà là một viên đá quý có giá trị liên thành vậy.
Thấy Tôn Thục Mai tìm mãi không thấy, thế là Bạch Tiểu Hoa lập tức xắn tay áo lên tự tìm, không chỉ tìm bên nửa phòng của Tôn Thục Mai mà còn sang cả nửa phòng Tôn Cường để tìm.
Sắc mặt Tôn Thục Mai tối sầm, vội vàng ngăn cô ta lại:
"Cậu làm cái gì đấy... Đấy là phòng anh tớ mà."
"Tớ chỉ tìm xem thôi mà, viên đan châu đấy chắc là lăn đi đâu đó, có khi lăn sang bên phòng anh cậu rồi thì sao?"
Bạch Tiểu Hoa giải thích, tay vẫn không ngừng.
Tôn Thục Mai thiếu chút nữa bị tức khóc.
Đúng lúc này chỗ cửa có người gầm lên:
"Ai cho cô lục đồ của tôi!"
Một thanh niên da ngăm đen, dáng cười cường tráng cao lớn chạy vào trong phòng, hất Bạch Tiểu Hoa sang một bên.
Không chờ Bạch Tiểu Hoa kịp phản ứng, Tôn Cường chỉ thẳng vào mặt cô ta mà mắng:
"Con mẹ nó chứ cô có biết xấu hổ không hả? Đây là nhà cô hay gì mà hỏi cũng không thèm hỏi đã dám động vào đồ của tôi."
Bạch Tiểu Hoa vẫn chưa hoàn hồn, đến lúc nhìn rõ người tới là ai thì sắc mặt tái nhợt.
Trong lòng Tôn Thục Mai cũng thấy không vui, nhưng vẫn giải thích hộ bạn thân mình:
"Anh à, cậu ấy chỉ tìm đồ thôi ạ."
"Anh khinh, tìm đồ gì mà tìm đến tận trên giường anh thế, cô ta là vợ anh hay gì?"
Tôn Cường cũng không thèm nể mặt cô bé.
Bạch Tiểu Hoa vừa thẹn vừa giận, lập tức che mặt, khóc lóc bỏ chạy mà chẳng thèm nói với Tôn Thục Mai.
Tôn Thục Mai gọi lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền