ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Chương 80. Phát hiện thần bí 5

Chương 80: Phát hiện thần bí 5

Lúc Cố Minh Đông đi từ trên núi về, bóng đêm mênh mông đã bao trùm đại đội thôn Thượng Hà. Lúc anh về tới nhà, anh em nhà họ Cố đang ngồi quanh bàn, đồ ăn trên bàn gần như không hề xê dịch, hiển nhiên là đang đợi anh về. Có vẻ cặp song sinh đã ăn no, đang chơi đuổi bắt dưới bàn ăn.

Tâm trạng Cố Minh Đông vô cùng tốt, thấy thế thì mặt mày ấm áp:

"Không phải anh bảo ăn trước đi không cần chờ anh hay sao?"

Em hai Cố cười hì hì nói:

"Dù sao chúng em cũng không đói bụng."

Còn chưa hết câu thì cái bụng đã không nghe lời mà kêu lên.

Cố Minh Đông cười, đặt đồ trong tay xuống bàn.

"Là quả quýt đó!"

Em ba Cố vui vẻ kêu lên.

Thời buổi này quýt là mặt hàng hiếm. Ngày thường khó mà được nếm một miếng, chứ nói gì tới nơi ít hoa quả như ở đây. Anh em bọn họ vui vẻ hẳn lên, quên luôn cả gà rừng ngày thường thích nhất.

Cặp song sinh cũng không chơi nữa. Mỗi đứa một bên dựa vào người Cố Minh Đông. Hai cặp mắt tròn xoe nhìn chăm chú vào quả quýt vàng cam trên bàn.

Cùng lúc ấy, tại nhà Tôn Cường, Cố Tú Tú nghe thấy bên ngoài có tiếng động bèn bê nồi cháo khoai lang đỏ đầy ngóc ra, còn cầm thêm chút dưa muối.

"Là do anh họ A Đông với em họ A Nam mang tới đấy."

Đáy mắt Tôn Cường hiện lên chút cảm động, ngượng ngùng nói:

"Sao mẹ không mời bọn họ ở lại ăn cơm tối rồi hẵng về?"

"Hôm nay bọn họ tới nộp thuế lương thực, phải về theo đại đội ấy, vẫn còn cơ hội lần sau cơ mà."

Cố Tú Tú bảo hai anh em ăn trước. Bà ấy còn cố ý để lại một chén cháo trắng trong bếp, trong chén toàn là hạt gạo trắng muốt nở bung, vừa nhìn đã biết là chắc bụng hơn thứ họ đang ăn rồi.

Tôn Cường xì xụp húp chén cháo nóng, ngẩng đầu hỏi:

"Thế con nhỏ hồi nãy đang tìm cái gì đấy?"

"Con nhỏ nào, Tiểu Hoa ấy hả. Anh à, có phải anh chưa từng gặp người ta đâu, sao lại không nhớ được nhỉ?"

Tôn Thục Mai dẩu miệng nói.

"Bạch Tiểu Hoa?"

Tôn Cường nghĩ lại hỏi cô bé:

"Trước đây nó đâu có giống vậy."

Tôn Thục Mai trợn trắng mắt. Hôm nay Tiểu Hoa trang điểm theo phong cách khác chứ đâu có đổi mặt đâu. Mới nãy cô còn cảm thấy Tiểu Hoa trang điểm như thế khá là xinh đẹp.

Nhưng cô bé không muốn cãi nhau với anh trai:

"Thì trước đó em có đồng ý cho cô ấy một viên pha lê, kết quả lại không tìm thấy."

Tôn Cường gãi mũi lạnh giọng nói:

"Bạn bè kiểu quái gì mà vớ va vớ vẩn như thế. Viên pha lê thôi mà, không có là không có, lại còn mò đến tận giường anh."

Tôn Thục Mai đáp:

"Chút nữa em dọn lại cho anh là được rồi chứ gì."

"Người do em dẫn về thì em phải dọn lại giúp anh là đúng rồi."

Nói đoạn, anh ấy còn trêu em gái:

"Vừa nhìn cô ta là biết không tốt lành gì rồi, mắt cứ đảo như rang lạc mãi thôi, chỉ có đứa ngốc như em mới chơi với cô ta á."

Tôn Thục Mai thầm phản bác trong lòng: Không phải thế, Tiểu Hoa tốt lắm.

Hai người họ quen nhau từ hồi còn học lớp một, là bạn bè đã nhiều năm rồi. Khi gia cảnh nhà cô gặp khó khăn, Bạch Tiểu Hoa còn trộm bánh màn thầu cho cô ăn, chưa bao giờ chê cười cô bé khiến cô bé quẫn bách như các bạn học khác.

Nhưng hành vi mới nãy của Bạch Tiểu Hoa là không đúng. Tôn Thục Mai không bào chữa cho cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip