ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 88: Thác loạn 5

Sắc mặt cậu cả Tôn càng khó coi hơn. Không ngờ đứa cháu trai cả dễ mềm lòng nhà mình hôm nay lại không thèm nể nang như vậy.

Nhưng ông ta vừa nhớ tới ý đồ đến đây hôm nay thì cố nén cơn giận xuống mà nói:

"Thôi thôi, cậu không chấp mấy đứa nít ranh."

"A Đông, hôm nay cậu tới là vì có chuyện muốn nhờ cháu. Là thế này, trong nhà đã cạn lương thực, anh em họ của cháu đã đói tới độ không rời khỏi giường. Cậu biết sản lượng thu hoạch năm nay của thôn nhà cháu cao, có thể cho cậu đây mượn ít lương thực, đến vụ thu hoạch năm sau cậu trả lại được không?"

Cố Minh Đông hơi nhướng mày, hỏi lại:

"Cậu muốn mượn bao nhiêu?"

Em hai Cố nghe thế thì nóng nảy hô lên: "Anh cả!"

Cậu cả Tôn lại nở nụ cười đầy đắc ý:

"Vẫn luôn là A Đông hiểu chuyện nhất. Chúng ta cho dù đánh gãy xương thì gân vẫn nối liền mà, về sau vẫn là người một nhà. Cậu cũng không cần nhiều lắm đâu, khoảng một trăm cân (50 kg) là đủ rồi."

"Một trăm cân, cậu đang đi cướp bóc đấy à?"

Em hai Cố phẫn nộ đến mức hai má đỏ bừng.

"Người lớn đang nói chuyện, trẻ con cút sang một bên đi."

Tôn Đào tức giận, trừng mắt liếc cậu một cái.

Cố Minh Đông bị chọc giận đến bật cười, nhìn ông ta nói:

"Cậu cả à, A Nam là em trai của tôi, cũng là chủ nhân của căn nhà này. Cậu ở nhà chúng tôi lại bắt nó cút đi thì có phải hơi quá đáng rồi không?"

Cậu cả Tôn thấy thái độ của anh không đúng lắm, vội vàng nói:

"Cậu không phải có ý như vậy. Nó mới chỉ là một đứa trẻ thôi, biết chuyện gì trong nhà cơ chứ. Hai người chúng ta đang nói chuyện với nhau mà nó cứ ở bên cạnh xen mồm vào."

"A Đông, cháu xem số lương thực này..."

Cố Minh Đông đứng lên, thản nhiên nói:

"Cậu chờ một lát."

Cậu cả Tôn yên tâm đến độ cười rộ lên.

Em hai Cố cũng đi theo vào bên trong, gấp gáp đến độ vò đầu bứt tai:

"Anh cả, đừng nói là anh sẽ thật sự cho ông ta mượn từng đấy lương thực đó nhé? Với cái da mặt dày của nhà bọn họ thì chắc chắn sẽ chẳng để lại gì cho nhà chúng ta."

Cố Minh Đông cầm một cái gói to, cho mấy củ khoai lang vào bên trong đó.

Em hai Cố vừa nhìn đã cảm thấy không đúng lắm.

Cố Minh Đông lúc này cũng đi ra bên ngoài:

"Cậu, tình hình của nhà chúng tôi thì cậu cũng biết rồi đấy. Trong nhà chỉ có tôi là lao động chính, còn phải nuôi sống ba người em, hai đứa con nữa. Đừng nói đến chuyện ăn no, tôi có thể đảm bảo cho mấy đứa không đói đến chết đã là tốt lắm rồi."

"Nhưng nếu cậu đã mở miệng nhờ vả, dù chịu đói tôi cũng phải nghĩ biện pháp thôi, những cái này đều đào ra từ mấy miệng ăn nhà cháu tôi đấy ạ nên cậu à, cậu cũng đừng chê ít, cứ cầm lấy rồi cạo hết vỏ của chúng đi, cho vào trong nước sôi, có thể hấp cũng có thể ninh nhừ, ăn no rồi thì dẫn theo anh em họ lên núi hái rau dại hoặc quả rừng, tốt xấu gì cũng có thể chịu đựng đến năm sau mà."

Một đoạn lời nói vô cùng chân thành tình cảm, nhưng không thể che được số khoai lang chỉ liếc mắt một cái là đã đếm được hết kia.

Cậu cả Tôn hiện tại sao có thể không hiểu được ý tứ của cháu ngoại trai cả chứ. Ông ta tức giận đến mức mắng to: "Mày được lắm Cố Minh Đông. Uổng công tao nghĩ tốt cho mày nữa,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip