ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 89: Thác loạn 6

Tôn Đào bị đuổi ra đến ngoài cửa, tức đến độ giậm chân:

"Một đám cháu bất hiếu bọn mày, ngay cả sống chết của cậu ruột cũng không quan tâm đến, một đám sói đen đến mức tâm can cũng chẳng còn sót lại gì."

Em hai Cố tức giận, muốn xông lên đi đánh người. Dựa theo chiều cao và vóc dáng, cậu cả Tôn cũng không phải là đối thủ của cậu.

Ai ngờ em ba Cố lại tiếp tục cầm chổi ra quét, đứng ở cửa mắng thật to:

"Con mẹ nó, cậu cho rằng bản thân xứng làm cậu của chúng tôi à? Năm đó chúng tôi đều sắp đói chết, anh cả tới tận cửa tìm mà cậu còn chẳng thèm ra mở cửa cho anh ấy. Hai nhà chúng ta đã sớm đoạn tuyệt quan hệ rồi."

"Có một người cậu thấy chết không cứu giống như vậy ấy hả, chúng tôi mới là kẻ xui tám đời đó! Cậu biết rõ nhà của chúng tôi có rất ít người làm việc, lượng cơm ăn lại nhiều, ngay cả bản thân còn không thể tự nuôi sống nổi mà cậu còn mặt dày tới cửa tìm chúng tôi mượn lương thực nữa hả? Sao không nghĩ thử xem làm vậy rồi thì đến lúc xuống dưới có còn mặt mũi nào gặp mẹ chúng tôi không?"

"Lúc nhà cháu ngoại trai gặp khó khăn thì đoạn tuyệt quan hệ, đến lúc cần mượn lương thực thì mở miệng ra là một tiếng cậu hai tiếng cậu. Đời này có gì tốt đều bị cậu giành hết cả rồi đấy."

Da mặt Tôn Đào dù có dày đến mức nào nhưng bị người vây xem cháu ngoại gái chỉ thẳng vào mũi mắng như vậy thì cũng không còn mặt mũi nào mà ở lại nữa, mặt mày xám xịt chạy đi.

Em ba Cố giành được thắng lợi toàn vẹn, quay đầu lại nói:

"Nếu như ông ta còn dám đến nữa, thì em nhất định sẽ dạy cho ông ta một trận ra trò, cứ chờ mà xem!"

"Còn dám nhận là cậu của chúng ta nữa, ông ta cũng xứng sao!"

Mấy năm nay nhà ai mà chẳng khó khăn. Nhà chú ba và cô nhỏ chẳng lẽ không khó khăn sao? Nhưng ít nhiều gì bọn họ vẫn còn quan tâm đến mấy đứa cháu họ này. Nhưng người cậu đó thì lại sợ mấy đứa cháu bò lên bám lấy mình, ngay cả mặt mũi cũng không thèm lộ ra.

Em hai Cố giơ ngón tay cái lên, khoa trương nói:

"Em ba à, không nghĩ rằng em cũng có lúc lợi hại như vậy đấy."

Em ba Cố hất tóc, đáp:

"Đương nhiên là vậy rồi. Lương thực đều là chúng ta khó khăn khổ cực mới lấy được, dựa vào cái gì phải chia cho ông ta chứ? Dù em dùng lương thực đút cho lợn cho chó cũng không cho ông ta mượn."

Đến lúc Cố Kiến Quốc nghe được tin, vội vàng chạy tới cửa thì mới biết cậu cả Tôn bị đuổi đi rồi.

Ông ấy nhẹ nhàng thở ra, nhưng sau đó lại nói:

"Dù sao ông ta cũng là bậc trưởng bối, các cháu đuổi thẳng người về như vậy thì thanh danh e là cũng bị ảnh hưởng. Về sau nếu như ông ta còn dám đến nữa, các cháu cứ gọi cho chú, chú sẽ tới nói chuyện với ông ta."

Trong lòng Cố Kiến Quốc phát sầu. Cháu trai thì không sao cả, nhưng hai đứa cháu gái mà bị truyền là nổi tiếng hung hãn thì sau này sẽ không dễ dàng lập gia đình.

Cố Minh Đông biết ông ấy có ý tốt nên khẽ mỉm cười nói một tiếng cảm ơn.

Thấy Cố Kiến Quốc muốn về, Cố Minh Đông mở miệng gọi ông ấy lại:

"Chú ba, có chuyện này cháu muốn thương lượng với chú."

"Hai ngày qua người đến thôn mượn lương thực càng ngày càng nhiều hơn. Cháu sợ nếu cứ tiếp tục như vậy thì chúng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip