Chương 95: Làm một vố lớn 6
Em hai Cố ló đầu nhìn xuống hố bẫy, vui mừng hét lên:
"Tổng cộng tận tám con, trúng mánh rồi!"
Dưới tám trên bốn, cộng lại là mười hai con, vậy là mỗi thôn sẽ được chia bốn con!
Hai con lợn toàn là thịt cả đấy, dù đổi thành lương thực thì cũng đủ để họ vượt qua mùa đông.
Mọi người nở nụ cười tươi rói, có mấy người bị thương cũng không thèm quan tâm, một hai phải ghé đầu vào hố bẫy để nhìn cho thỏa thích.
Cố Minh Đông mỉm cười đứng phía sau, ẩn sâu công danh.
Nhưng anh cũng rất hài lòng, xong vụ này, dị năng trong người không hề cạn kiệt, xem ra sau khi thăng cấp thì dị năng đã lớn mạnh hơn rất nhiều.
Cố Minh Đông lại nhớ đến viên hạt châu năm màu kia, nếu lại có thêm mấy viên nữa, không chừng mình sẽ thành công thăng lên cấp độ mà bản thân hằng mơ ước.
Khát vọng trong lòng càng lớn thì anh càng thêm biết ơn em họ Tôn Thục Mai.
Tất Lão Lưu lúc này cũng cười toét cả miệng. Ông ta cứ tưởng bắt được một hai con là tốt lắm rồi, ai ngờ lại giết được tận mười hai con, nếu toàn bộ đều là của thôn họ thì mọi người đều sẽ được ăn no rồi.
Cố Kiến Quốc cũng vui mừng khôn xiết, nhưng trong lòng vẫn còn nhớ thương cháu trai, vội chạy qua kiểm tra vết thương của Cố Minh Đông:
"A Đông, có việc gì không cháu?"
Trên tay Cố Minh Đông có một vết cắt lớn, trên đùi cũng có hai vết, máu me đầm đìa trông là rợn người, nhưng thật ra chỉ là giả dối, bởi tất cả đều là thương ngoài da mà thôi.
"Không sao cả, vết thương nhỏ thôi."
Anh mỉm cười nói.
Lúc này Tất Lão Lưu mới nhớ ra Cố Minh Đông bị thương, vội chạy tới kiểm tra, sau đó lập tức tỏ thái độ:
"Trong hoạt động trừ hại lần này, A Đông chính là công thần của chúng ta, còn bị chảy nhiều máu như vậy, đến lúc chia phần tôi sẽ phân cho cậu ấy nhiều thịt và tiết heo một chút, bồi bổ cơ thể."
Sau đêm nay, tất cả xã viên đều phục Cố Minh Đông sát đất, làng trên xóm dưới có ai to gan như anh chứ, nửa đêm còn dám một mình xông vào rừng sâu dụ đàn lợn rừng tới đây?
Tất Lão Lưu vừa dứt lời, mọi người đồng loạt gật đầu:
"Đúng thế, nếu không có A Đông thì sao tôi giết được nhiều lợn rừng như vậy chứ."
Thậm chí có người còn hét lên:
"Đại đội trưởng, tôi cũng bị thương đây, đến lúc đó có thể phân thêm chút tiết lợn không?"
Tất Lão Lưu cười khinh bỉ:
"Cậu mà bị thương vì trừ hại cái gì, là tự mình dọa mình té ngã mới đúng."
Em hai Cố chạy đến bên cạnh Cố Minh Đông, lúc nhìn thấy vết thương của anh thì biến sắc:
"Anh ơi, thật sự không có chuyện gì cả sao?"
"Không sao đâu, hết chảy máu rồi."
Cố Minh Đông cười bảo, nếu không phải sợ bị người khác phát hiện thì có lẽ vết thương cũng lành luôn rồi.
Em hai Cố lập tức để lộ vẻ mặt khâm phục:
"Anh ơi, anh đúng là nam tính quá đi mất, chảy nhiều máu như vậy mà chẳng thèm rên tiếng nào, đâu có giống ai kia."
Mấy người nào đó lũ lượt cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt em hai Cố.
Đặc biệt là Kim Lão Ngũ vừa tự dọa mình chết khiếp càng thêm mất mặt, chỉ biết cúi gằm xuống không dám ngẩng lên nhìn hai anh em.
Cố Kiến Quốc vội đứng ra hòa giải:
"Không ai ngờ lại bắt được nhiều lợn rừng như vậy, chi bằng chúng ta xuống núi kêu thêm người đến đi."
Cố Minh Đông thúc giục: "Phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền