Chương 96: Mổ lợn vì cái tết vui 1
Bị phát hiện mất rồi...
Cố Minh Đông đáy lòng dâng lên sát khí, nếu không phải lý trí kiềm chế lại thì e rằng anh sẽ không nhịn mà ra tay.
Sau khi xuyên không đến thời đại này, hoàn cảnh yên bình khiến Cố Minh Đông từng nghĩ rằng sự ảnh hưởng của mạt thế đã phai nhạt, nhưng lúc này anh mới bừng tỉnh nhận ra với anh nó đã thấm sâu vào cốt tủy.
Một khi bị thế giới bên ngoài uy hiếp thì việc đầu tiên anh nghĩ đến chính là giết người diệt khẩu!
Rốt cuộc đã để lộ dấu vết ở đâu, là trước đó dẫn Cố Minh Nam lên núi hay là tối qua mình làm chưa đủ bí mật?
Cố Minh Đông hít sâu một hơi, kiềm chế khát vọng giết chóc trong lòng, anh không thể làm như vậy và cũng không nên làm như vậy.
Đây không phải mạt thế... Anh vẫn an toàn.
Mặc dù Cố Minh Đông vô cùng tỉnh táo biết rằng mình sẽ phải đối mặt với những nguy hiểm gì nếu bí mật bị phát hiện, nhưng anh vẫn kiềm chế suy nghĩ hỗn loạn của mình.
Sau khi làm dịu cơn sát ý cuộn trào, Cố Minh Đông liếc nhìn đứa em trai ngốc nghếch không hay biết gì.
Em hai Cố cười xấu xa, nháy mắt với Cố Minh Đông, hoàn toàn không nhận ra mình mới lượn một vòng ở cánh cổng sinh tử.
Cậu túm lấy Cố Minh Đông, ôm tay anh và nói:
"Anh, anh lợi hại quá."
Khi Cố Minh Đông bình tĩnh lại thì anh biết mình đã suy nghĩ nhiều rồi, nhìn biểu hiện của Cố Minh Nam, chắc hẳn cái gọi là bí mật của cậu không phải điều mà mình cần che giấu.
Anh thở phào nhẹ nhõm, cười hỏi:
"Em đang nói gì vậy, anh nghe không hiểu."
Em hai Cố nhìn xung quanh, sau khi xác định không ai có thể nghe thấy thì cậu mới thấp giọng nói:
"Anh, vừa nãy em đã quan sát cẩn thận rồi, trong bẫy chỉ có lợn rừng trưởng thành, không có lợn con nào cả."
"Có phải anh đã giấu lợn con đi và định lát hồi mang thẳng về nhà để chúng ta giữ lấy ăn từ từ không."
"Anh, anh giấu đi đâu rồi?"
Cố Minh Đông trong lòng cạn lời, không có lợn con thật sự không phải anh cố tình làm thế, mà là với tốc độ của những con lợn rừng trưởng thành đuổi theo tối qua, lợn con hoàn toàn không thể theo kịp.
Nhưng như vậy cũng tốt, Cố Minh Đông vỗ trán của em trai:
"Em thông minh thật."
Ban đầu định giữ lợn rừng nhỏ lại để có thể giữ giống, mốt muốn bắt thì vẫn còn mà bắt, nhưng nếu em trai thích thì tóm một con cũng không khó.
"Anh, anh mau nói cho em biết đã giấu đâu rồi để em đi xem, không được để người khác phát hiện..."
Cố Minh Đông lắc đầu và phớt lờ cậu.
Em hai Cố trong lòng gấp đến vò đầu bứt tai, còn muốn hỏi nữa nhưng thấy Kim Lão Ngũ đi tới nên cậu chỉ đành nuốt những lời nói vào bụng.
"Anh tới đây làm gì?"
Em hai Cố tức giận nói.
Kim Lão Ngũ tự vỗ đầu mình, cười mỉa nói:
"Tôi tìm anh của cậu."
Em hai Cố kỳ lạ nhìn anh ta, Kim Lão Ngũ quả thật có khuôn mặt sưng húp, trông càng dữ hơn khi cười, dáng vẻ như muốn tới kiếm chuyện.
Kim Lão Ngũ không biết mình trông như thế nào, anh ta cười với Cố Minh Đông.
Cố Minh Đông nhướng mày:
"Có chuyện gì?"
Nụ cười này khiến anh cảm thấy sởn gai ốc trong lòng.
Thấy sắc mặt của anh không tốt, Kim Lão Ngũ cúi đầu xuống, giống một con gấu đen làm sai: "A Đông, người anh em à, trước đó là tôi không đúng, tôi không nên nói cậu như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền