ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Chương 99. Mổ lợn vì cái tết vui 4

Chương 99: Mổ lợn vì cái tết vui 4

Thư ký Vương đảo mắt qua nhìn thì biết trong chín con lợn rừng lớn, con nhỏ nhất cũng có thể nặng đến một trăm ký, con béo nhất e là có thể lên đến hai trăm ký, trông như một ngọn đồi vậy, thảo nào vừa nãy Tiểu Trương sợ hãi.

Nhiều thịt lợn như vậy, nếu đổi thành lương thực thì có thể được bao nhiêu nhỉ, ít nhất có thể sống qua thời điểm hiện giờ.

Thư ký Vương kéo Tất Lão Lưu và hai đại đội trưởng khác khen ngợi vài câu, đột nhiên ánh mắt rơi vào người Cố Minh Đông.

"Đây là ai?"

Thư ký Vương hỏi.

Tất Lão Lưu định lên tiếng, ai ngờ bị đại đội trưởng thôn Hạ Hà cướp lời trước:

"Thư ký Vương, đây là đồng chí Cố - Cố Minh Đông, cậu ấy chính là Anh Hùng Trừ Hại được thư ký Vương khen thưởng trước đây, lần này cũng là do cậu ấy đứng ra dẫn dắt các đồng chí lên núi trừ hại."

"Đồng chí Cố khi lên núi không sợ nguy hiểm, anh dũng hy sinh vì sự nghiệp cách mạng, cậu ấy không màng đến sự an nguy cá nhân của mình nên mới khiến hành động trừ hại lần này thành công mỹ mãn."

Một đại đội trưởng khác cũng vội lên tiếng.

Một tràng khen ngợi như muốn khen Cố Minh Đông đến nở hoa.

Cố Minh Đông nở ra một nụ cười ngây ngô, đứng ở đó như một cậu bé nhà quê chưa trải sự đời.

Thư ký Vương quan sát anh, nhất là khi thấy trên người anh còn có vết máu, ông ta không khỏi bước qua, ngẩng đầu lên và vỗ vai anh, nói:

"Cậu trai, làm tốt lắm. Vết thương của cậu không sao chứ, có cần đến trạm y tế thăm khám trước không?"

Cố Minh Đông đỏ mặt nói:

"Thư ký Vương, tôi không sao, không cần đến bệnh viện đâu."

Thấy anh nói năng lắp bắp thì trong lòng thư ký Vương càng hài lòng hơn:

"Đồng chí Cố, khi gặp phải lợn rừng trên núi, cậu có sợ không?"

Cố Minh Đông lập tức nghiêm mặt nói:

"Không sợ, tôi không thể làm mất mặt gia đình được."

Ánh mắt của Cố Kiến Quốc chuyển động, lập tức bổ sung:

"Cha của đứa nhỏ này là liệt sĩ, cậu ấy là người nhà của liệt sĩ."

Nếu có thể giúp đứa cháu trai cả thì Cố Kiến Quốc vẫn sẽ nâng đẩy một phen để anh có nhiều triển vọng hơn.

Lúc này thư ký Vương mới nhớ tới việc này, trước đó Tất Lão Lưu cũng từng nhắc tới điều này, ông ta vui mừng cười:

"Cậu là một đồng chí tốt, không có làm mất mặt cha cậu."

Nhìn thấy nhiều lợn rừng như vậy, thư ký Vương suy ngẫm một hồi rồi nói tiếp:

"Ba đội sản xuất của mọi người có công trừ hại, đồng chí Cố Minh Đông còn bị thương, mọi người cũng nên được khen thưởng!"

Hai chữ khen thưởng khiến đám xã viên đi theo phấn khích đến mặt đỏ bừng.

Trong lúc vui mừng hớn hở, thư ký Vương cười hòa nhã và nhìn Cố Minh Đông hỏi:

"Đồng chí Cố, lần này cậu là người có công lớn, nếu muốn gì thì cứ việc nói với tôi."

Người sáng suốt cũng có thể nhìn ra thư ký Vương chỉ là nói một câu lịch sự thôi.

Nào ngờ Cố Minh Đông lại như một thanh niên liều lĩnh, tiếp lời nói:

"Thư ký Vương, thật ra trong lòng tôi luôn mong muốn một thứ."

Thư ký Vương tim đập thình thịch, thầm nói không hay rồi.

Ông ta chỉ là khen ngợi ngoài miệng, nào ngờ gặp phải tên không hiểu chuyện lại tưởng là thật, nếu lúc này Cố Minh Đông nói ra chuyện khiến ông ta khó xử, vậy ông ta nên đồng ý hay không đồng ý đây.

Trong lòng khó xử, thư ký Vương gượng cười nói: "Vậy sao,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip