ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 70: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

Chương 98. Mổ lợn vì cái tết vui 3

Chương 98: Mổ lợn vì cái tết vui 3

Tất Lão Lưu hụt hẫng trong lòng, rõ ràng tiểu đội trừ hại là do ông ta đứng ra tập hợp, tại sao lúc này ai cũng cảm thấy đó toàn là công lao của Cố Minh Đông vậy.

Ông ta vội vàng nói:

"A Đông quả thật là có sự tỉnh ngộ, nhưng tết sắp đến mà lợn nuôi của vài đội sản xuất lại không mấy béo tốt, xem ra năm nay sẽ không được ăn thịt."

Trong đám đông, em ba Cố khó hiểu hỏi:

"Tại sao anh cả lại đẩy thịt đi vậy ạ."

Trong lòng em hai Cố bây giờ toàn là lợn rừng nhỏ, cậu đắc chí nói với tư cách là người trong cuộc:

"Em chắc chắn không đoán được đâu."

Em ba Cố là một người thông minh, vừa nghe thấy vậy thì biết hai anh em đang che giấu điều gì đó nên cô lập tức ngậm miệng.

Bấy giờ, Cố Minh Đông lại lên tiếng, anh mỉm cười đề nghị:

"Hay là vậy đi, mỗi đội sản xuất của chúng ta sẽ giữ lấy một con lợn rừng để chia, số còn lại kéo lên thị trấn để đổi lấy lương thực."

Sau khi nghe thấy vậy thì đám xã viên vây xem lần lượt đồng ý, họ sợ trễ chút nữa thì thực sự không có thịt để ăn.

Trong đám đông, Lưu Đại Trụ không nhịn được mà oán giận:

"Cố Minh Đông có phải ngốc không vậy, có thịt mà không biết giữ, giờ thì hay rồi, mỗi người cũng không được chia bao nhiêu."

Nghe anh ta nói vậy, xung quanh có vài xã viên cũng đồng tình, nhỏ giọng oán trách. Họ cảm thấy Cố Minh Đông quá hào phóng, chỉ một câu nói thôi đã khiến phần thịt họ được nhận ít đi rất nhiều.

Em ba Cố vừa hay ở bên cạnh, trừng mắt nhìn anh ta và nói:

"Anh nói vớ vẩn gì đó, anh tôi là trong lòng có nhân dân, suy nghĩ có giác ngộ, không giống anh chỉ biết ăn với ăn."

"Hơn nữa, nếu không phải anh tôi thì mọi người có thể ăn được thịt lợn sao, đã được lợi mà còn khoe mẽ."

Thím ba Cố ở bên cạnh cũng nói giúp:

"Đúng vậy, có một số người nhát gan sợ chết không dám lên núi, có sẵn thịt để ăn mà còn không biết cảm ơn, theo tôi thấy thì loại người này không nên được chia thịt."

Sắc mặt của Lưu Đại Trụ tối sầm lại, dưới ánh mắt lạ lùng của mọi người xung quanh, anh ta xoay người hầm hừ rời đi.

Sau khi thống nhất chuyện này thì người mổ lợn tập trung vào mổ lợn, người nhổ lông thì tập trung vào nhổ lông, đội sản xuất vô cùng bận rộn.

Trừ ba con lợn rừng to béo nhất được chọn ra thì số còn lại được khiêng lên xe, một nhóm người khởi hành tới thị trấn.

Trước khi khởi hành thì Cố Kiến Quốc ám chỉ đứa cháu trai cả:

"A Đông, cháu khoan hẵng thay quần áo."

Thế là Cố Minh Đông đến quần áo cũng chưa kịp thay thì đã theo đội vận chuyển lợn rừng đi về phía cơ quan thành phố.

Thư ký Vương ngồi trong văn phòng nhìn bản báo cáo với vẻ mặt sầu não, càng nhìn càng sầu.

Tình hình bị thiên tai của nhiều nơi rất nghiêm trọng, báo cáo do huyện Khê Nguyên trình lên cũng bị trả lại nguyên vẹn, cấp trên chỉ nói cứ từ từ, còn dặn họ tự nghĩ cách giải quyết.

Ông ta có thể có cách gì, ông ta đâu phải Tôn Ngộ Không biết phép thuật.

Việc cung cấp lương thực cho các hộ trong thành phố là một vấn đề rất lớn đấy. Mấy tháng nay chỉ phân phát mỗi lương thực phụ, lương thực chính thì biệt tăm biệt tích, huống hồ chi là viện trợ cho nông thôn.

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì huyện Khê Nguyên chắc chắn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip